Khởi nghiệp: đừng bao giờ tuyển người chưa có kinh nghiệm?

Nhiều người khởi nghiệp kinh doanh thường lựa chọn tuyển dụng người chưa có kinh nghiệm vì mấy lý lẽ sau:
– Thứ nhất, là doanh nghiệp khởi nghiệp chưa có thương hiệu, chưa có tên tuổi nên việc tuyển dụng khó khăn, nguồn ứng viên vừa ít lại vừa thiếu chất lượng.
– Thứ hai, doanh nghiệp khởi nghiệp thường tiết kiệm chi phí nên tuyển người chưa có kinh nghiệm nhằm giảm chi phí nhân sự.

Chính vì vậy đa số các công ty khởi nghiệp lựa chọn sinh viên mới ra trường để tuyển dụng rồi đào tạo và hy vọng sẽ phát triển thành nhân sự giỏi.

Tôi cũng có suy nghĩ về cách tuyển người như vậy cách đây hơn 8 năm, với công ty khởi nghiệp đầu tiên và đã giải thể 6 năm trước. Khi ngẫm lại, tôi chợt nhận ra “tại sao tôi phải làm việc với những đứa trẻ và hy vọng họ sẽ khá lên”.

Tôi dùng từ đứa trẻ để minh họa sự thiếu kinh nghiệm.

Hãy dừng lại một chút để hiểu rõ về định nghĩa của tôi về hai chữ kinh nghiệm.

“Kinh nghiệm là sự từng trải, sự trải nghiệm thực tế ở cuộc sống. Đó là cách hành xử ở cuộc sống từ việc học hành, làm việc nhóm, công tác xã hội, việc làm thêm, việc làm chính thức…”.

Vì vậy, đối với tôi một người ra trường dù có 5 năm vẫn chỉ là người “chưa có kinh nghiệm” hay cậu sinh viên vừa ra trường vẫn là “người có kinh nghiệm già dặn” nếu cậu ấy đã biết cố gắng ngay trong ghế nhà trường.

Tại sao làm khởi nghiệp đừng bao giờ tuyển người chưa có kinh nghiệm?

Bởi,

Một, làm khởi nghiệp bạn không có nhiều tiền, bạn không có trường vốn (công ty lớn thường lấy lãi từ mảng kinh doanh tốt để đầu cho mảng mới nên rất trường vốn), nên bạn cần kiếm tiền ngay, nếu không bạn sẽ chết rất nhanh. Người chưa có kinh nghiệm thường chỉ đốt tiền của bạn ít khi giúp bạn kiếm được tiền.

Hai, bạn làm khởi nghiệp chứ bạn không phải là “nhà trường thứ hai” để đào tạo người chưa có kinh nghiệm trở thành có kinh nghiệm. Bạn biết đấy, với thị trường lao động khốc liệt, với tính cách người Việt hiện nay, nếu bạn đào tạo ra một nhân sự giỏi, rất nhanh nhân sự ấy sẽ vào công ty có thương hiệu lớn, thật đấy!

Ba, người chưa có kinh nghiệm thường không “lì đòn, lì lợm”, mà đây là tố chất “cần có nhất” với nhân sự công ty khởi nghiệp. Người chưa có kinh nghiệm thường hay “vỡ mộng” với thực tế phũ phàng của thị trường, phát sinh tư duy tiêu cực, chính sự “vỡ mộng – tư duy tiêu cực ấy” làm hệ thống rệu rã.

Nhưng tuyển người có kinh nghiệm quá khó, mặt khác lương bổng lại cao, làm sao doanh nghiệp khởi nghiệp làm được?

Tôi lấy ví dụ này: bạn tuyển một người chưa có kinh nghiệm với chi phí 5 đồng, hiệu quả đạt được là 4 đồng, cách khác bạn nhận một người có kinh nghiệm với chi phí 10 đồng, hiệu quả đạt được luôn hơn 15 đồng. Và bạn thấy rõ, cái nào tốt hơn rồi chứ!?

Tiếp tục, tôi tiết lộ “một bí mật”: các công ty càng có thương hiệu thì càng trả lương thấp so với năng suất của người lao động. Với 10 đồng trả cho người lao động thì gần như họ sẽ vắt kiệt sức nó. Thông thường chỉ những người thích sự “ổn định, yên ổn”, thích có “cảm giác an toàn” họ mới tồn tại với công ty lớn cả đời. Còn những người tài năng, thích đổi mới sáng tạo, gần như họ sẽ nghỉ việc khi đạt được mục tiêu nào đó. Và dĩ nhiên, công ty khởi nghiệp tuyệt đối không “hợp tác” với những người thích “cảm giác an toàn” nhé, điều đó giết chết bạn rất nhanh đấy, vì khởi nghiệp là sự thay đổi liên tục còn công ty lớn là tính ổn định, khác nhau “một trời một vực”. Tôi khuyên bạn, chỉ nên tìm kiếm với những người “tài năng, thích đổi mới sáng tạo” để hợp tác. Chia sẻ thêm, tôi từng làm tại 3 công ty rất lớn tại Việt Nam với mức doanh thu 1.000 tỷ đồng/năm và tôi thấu hiểu điều này.

Từ đó, bạn làm khởi nghiệp, bạn cần chi trả lương thật cao để tuyển dụng, tốt hơn là cần cao hơn cả công ty lớn. Bạn đừng quá chú trọng vào mặt chi phí, hãy tập trung vào mặt hiệu quả của “người có kinh nghiệm”. Thêm nữa, bạn hãy nhớ người phù hợp với doanh nghiệp khởi nghiệp là người “lì đòn, lì lợm”, luôn mong muốn “đổi mới, sáng tạo” chứ không phải là người “có kinh nghiệm làm công ty thật to, thật oách, người chỉ thích nói mà ít hành động” nhé.

Trả lương cao để tuyển dụng người có kinh nghiệm, nhưng nếu hiệu quả làm việc của họ không đạt thì sao, có phải là tốn quá nhiều chi phí không?

Tôi nhắc lại, hãy tập trung vào hiệu quả thay vì vào chi phí, vì điều này là sai lầm phổ biến của việc tuyển dụng trong doanh nghiệp khởi nghiệp.

Còn việc tuyển người có kinh nghiệm nhưng không đạt thì bạn hãy xem lại 2 yếu tố cơ bản. Một, bạn đã tuyển đúng người cho công việc chưa, bạn đã có quá vội vàng? Hai, doanh nghiệp khởi nghiệp của bạn đã tạo ra “đủ đất để diễn” đến người có kinh nghiệm chưa?

Đừng vội vàng tuyển dụng vì thiếu người, đừng vội vàng tuyển dụng vì profile của người đó “quá oách”, đừng vội vàng tuyển dụng vì “nghe nói” người đó tài năng… mà hãy nhìn vào cách người đó đã làm với những nguồn lực đã có. Bạn thấy đó, làm khởi nghiệp có rất ít nguồn lực (tài lực, nhân lực…) nên người phù hợp với khởi nghiệp là người có khả năng phát huy tối ưu những nguồn lực ít ỏi đó.

Bạn làm khởi nghiệp, bạn càng cần tuyển dụng kỹ lưỡng, đừng vội vàng. Nhớ nhé, cần thật kỹ lưỡng!

Còn vấn đề “tạo đất để diễn” là thế mạnh của doanh nghiệp khởi nghiệp vì doanh nghiệp khởi nghiệp khác hẳn với doanh nghiệp lớn có với cơ cấu nặng nề, thiếu linh hoạt. Bạn chỉ cần lắng nghe, quan sát, học hỏi bạn sẽ làm được điều đó.

Còn nếu bạn tuyển dụng sai chính bạn mới là người chịu trách nhiệm, không được đổ lỗi cho bất kỳ ai, cho bất cứ hoàn cảnh nào. Đó sẽ là bài học cho cách nhìn người và tuyển người của bạn.

@ Đây là quan điểm từ trải nghiệm cá nhân, mong mọi người chia sẻ thêm. Chân thành cảm ơn.

(Bài viết từ Mr Cao Trung Hiếu)

Game of thrones và 7 bài học về tuyển dụng nhân sự

Trò Chơi Vương Quyền là một thế giới tàn nhẫn, thể hiện rất rõ nét qua những tình tiết bất ngờ và đẫm máu, nhưng phản ánh đúng thực trạng tàn nhẫn của xã hội hiện đại, chúng đúc kết cho ta những bài học cuộc sống, giao thiệp xã hội lẫn kinh nghiệm tuyển dụng bổ ích trong công việc.

1. Những nhân viên ra đi rồi quay về có thể đem lại giá trị to lớn

Ban đầu trong Game of Thrones, Jon Snow chưa bao giờ là cái tên xuất sắc so với dàn nhân vật đầy mưu mô và tài trí. Anh ta chẳng biết nhiều, thậm chí còn bị fan hâm mộ gán cho biệt danh Jon “know nothing”, anh ta thể hiện lòng trắc ẩn khi cho hàng vạn Man Tộc qua tường thành và xét theo tư cách của thủ lĩnh tuần đêm thì Jon đã phá đi lời thề trung thành. Việc đó khiến anh bị giết chết (sa thải/nghỉ việc).

Nhưng khi Jon sống lại (quay trở về) anh ấy trở thành nguồn động lực và cảm hứng cho đội tuần đêm, khiến họ đoàn kết hơn. Tương tự như khi một nhân viên được quay trở về, đó sẽ là một nguồn lợi to lớn vì họ đã nghiệm ra lý do thất bại và điểm yếu của bản thân, đã tiếp xúc đủ môi trường làm việc bên ngoài cũng như được quay về chốn cũ, cùng với lòng quyết tâm “đền đáp” nên công ty sẽ được lợi nhiều hơn hại.

2. Chiêu mộ sai người sẽ hủy hoại văn hóa làm việc

Khi Arya mới gia nhập House of Black and White, cô bé trông có vẻ “khá được” khi làm việc chăm chỉ, ham học hỏi và rất sáng tạo. Nhưng dần dà, Arya bộc lộ bản thân là một nhân viên tồi khi làm tan tành văn hóa của “công ty” đó. Chưa kể cô còn gây hấn và tiêu diệt đồng sự mà không đệ trình mâu thuẫn lên cấp trên.

Và dĩ nhiên như một quy luật đào thải cơ bản, Arya không tồn tại ở đấy lây khi nhận ra mình không cùng chí hướng phát triển với công ty. Và rõ ràng tổn thất công ty chịu sau đó thường sẽ nghiêm trọng hơn việc đơn thuần một nhân viên nghỉ việc.

3. Nhà tuyển dụng quan tâm đến quyền lợi của tập thể sẽ khiến nhân viên trung thành và ở lại

Daenerys là một ví dụ điển hình một nhà tuyển dụng quan tâm đến lợi ích nhân viên. Thái độ không thỏa hiệp với bất công và luôn đứng lên bảo vệ quyền lợi cho nhân viên (Unsullied, Dothraki) khiến họ sống chết trung thành.

4. Lãnh đạo giỏi là người nhìn ra thế mạnh của nhân viên và tạo điều kiện cho họ (đặc biệt là phụ nữ) phát triển để giữ những vị trí trọng trách

Dẫu xã hội thời nay đã thoáng, nhưng tư tưởng trọng nam khinh nữ vẫn còn hiện hữu trong môi trường làm việc. Tuy vậy, điều đó không thể cản bước những phụ nữ đạt được những vị trí chủ chốt trong công ty nếu họ có tài, và việc được lãnh đạo nhận ra tài năng và ủng hộ từ phút ban đầu hết sức quan trọng.

Trong những mùa đầu tiên của Trò Chơi Vương Quyền, Sansa từ một cô tiểu thư mất tất cả và bị vùi dập tại King’s Landing, đã dần học được quy luật vận hành của cuộc sống và đối phó với những âm mưu nhờ vào những “lời khuyên”của Petyr “Littlefinger” Baelish, dù trong phim người đàn ông này giúp cô với tham vọng riêng của gã nhưng không thể phủ nhận những công sức mà Littlefinger đã dành cho Sansa, để rồi cô cuối cùng trở về Winterfell cùng anh chị em.

Xã hội ngày nay không thiếu phụ nữ có tài và địa vị, nhưng từ phút ban đầu họ luôn cần sự ủng hộ và đề bạt đúng sở trường của thủ trưởng. Lãnh đạo thật sự chính là người có thể tạo ra những lãnh đạo khác!

5. Đừng e ngại cho một ứng viên có tiền sử không tốt một cơ hội

Như Daenerys đã cho Tyrion một cơ hội, không phải bất cứ ứng viên nào cũng có một CV hoành tráng, thậm chí đôi khi có người có những tiền sử không mấy tốt đẹp. Nhưng nếu doanh nghiệp hoàn toàn phớt lờ những người này thì có thể sẽ bỏ lỡ mất những con người có năng lực thật sự.

Trước khi ngồi tù, Tyrion đã là người hùng của trận Vịnh Nước Đen, là Tướng Quốc (Hand of the King) và Vụ trưởng Tài chính (Master of Coin) khá đắc lực cho nhà Lannister. Sau khi giết cha và bỏ trốn, khắp nơi truy đuổi và phớt lờ ông ta, duy chỉ có Daenerys là chấp nhập Tyrion vì tài năng chứ không phải vì lai lịch hay tiền sử không đẹp.

Tất cả chúng ta không thể biết tường tận tất cả những gì xảy ra đối với một người mà chỉ nhìn vào kết quả, đôi khi họ bị oan hoặc đôi khi họ gây ra lỗi lầm trong quá khứ không có nghĩa rằng họ luôn là một phần tử xấu.

6. Một môi trường tốt sẽ bao gồm đa dạng độ tuổi lao động, dễ thích nghi và luôn tôn trọng lẫn nhau

Nhân viên trẻ tuổi học được nhiều kinh nghiệm từ người lớn, và ngược lại, những người lớn sẽ được truyền cảm hứng bởi nhiệt huyết của tuổi trẻ. Một công ty tạo ra một môi trường như vậy chắc chắn sẽ phát triển vững mạnh. Lyanna Mormont, nữ lãnh chúa nhí của đảo Gấu, là một ví dụ điển hình cho việc lớp lao động trẻ có thể kích thích cảm hứng đến mọi độ tuổi lao động khác bởi những quan điểm tươi mới.

7. Tuyển dụng vì tài năng, không vì quan hệ

Nhiều nhà tuyển dụng thường đánh giá cao ứng viên đến từ những gia tộc danh tiếng hay những ngôi trường danh giá, điều đó hoàn toàn có lý nhưng không phải là tất cả, một tấm bằng không hề giá trị hơn hiệu quả công việc. Như trong thế giới Trò Chơi Vương Quyền đầy những tên tuổi lớn xuất thân từ hoàng tộc thì Davos, người sinh ra ở khu ổ chuột Flea Bottom với công việc hạ đẳng là buôn lậu, sau đó được Stannis Baratheon nhận ra tài năng và thu nhận sau khi cứu mạng Stannis, được thăng lên hàng ngũ Hiệp sĩ với danh xưng Sir. Sau đó lại trở thành một cố vấn của Jon Snow, và dù ở vai trò nào thì ông luôn khiêm nhường, công minh và rất trung thành. Trong cuộc sống và công việc cũng vậy, một tấm bằng rất quan trọng, nhưng đó không phải là tất cả để đánh giá tài năng của một con người!

(Nguồn: LinkedIn Talent Blog)

Bài học tuyển dụng từ Giám đốc nhân sự UPS – chọn Đấu sỹ hay Quý tộc ?

Bài viết này trên DNSG, tôi đọc được thông qua facebook của anh Nguyễn Trọng Minh dẫn lại từ nguồn Linkedin do Uyen Nguyen HRStrategy®Uyen Nguyen HRStrategy up lại nguồn TAYLOR NGUYEN chia sẻ. Hi hi. Cái nguồn dài khủng khiếp nhưng cũng đáng để reshare. Trong bài có 2 thuật ngữ:

A là Chiếc Muỗng Bạc (The Silver Spoon) – người có lợi thế rõ ràng và chắc chắn sẽ thành công;
B là Đấu sĩ (The Scrapper) – người phải đấu tranh với những rủi ro lớn để có thể tới được đích đến tương tự.

Tôi thì dịch The Silver Spoon hơi khác 1 chút. Tôi thích nó thành QUÝ TỘC hoặc HẠT GIỐNG (Đỏ hay Xanh gì đó). Tóm tắt nội dung bài viết thì nó giống như tiêu đề. Mọi người vào đọc chơi, tham khảo và chia sẻ quan điểm tuyển dụng của mình được thì tốt quá. Thân mời mọi người cùng đọc.

Bài học tuyển dụng từ Giám đốc nhân sự UPS

Trong 25 năm làm việc tại UPS, Regina Hartley phụ trách các vấn đề về nhân sự, và hiện là Giám đốc Nhân sự của thương hiệu dịch vụ chuyển phát nổi tiếng toàn thế giới này.

Regina Hartley đã lấy bằng cử nhân Khoa học chính trị tại SUNY Binghamton và thạc sĩ lĩnh vực giao tiếp nội bộ từ Fairleigh Dickinson University. Bà cũng có chứng nhận Chuyên viên Nhân lực cao cấp (SPHR) của HRCI.

Bạn sẽ khó thể bỏ qua những chia sẻ về kinh nghiệm của một người có bề dày kiến thức và trải nghiệm thực tế như vậy. Và dưới đây là bài học mà chuyên gia nhân lực cao cấp Regina Hartley dành cho các nhà tuyển dụng (nội dung được lược dịch từ video clip của TED).

Công ty của bạn đang tuyển nhân viên. Đơn xin việc làm được gửi đến, và những ứng cử viên tốt nhất đã được lọc ra. Vòng chọn lựa bắt đầu.

Ứng cử viên A: Đại học danh tiếng, GPA 4.0, sơ yếu lý lịch tuyệt vời, thư giới thiệu cho ý kiến tốt – đều là những điểm nhấn ấn tượng. Ứng cử viên B: Tốt nghiệp từ trường của bang, đã từng làm nhiều công việc khác nhau như thu ngân, nhân viên phục vụ bàn kiêm ca sĩ. Hãy nhớ rằng, cả hai người này đều đáp ứng đủ điều kiện mà công ty yêu cầu. Vậy tôi hỏi bạn: Nếu là bạn, bạn sẽ chọn người nào?

Tôi cùng đồng nghiệp gọi hai dạng ứng cử viên như trên bằng những thuật ngữ chính thức sau. Chúng tôi gọi A là Chiếc Muỗng Bạc (The Silver Spoon) – người có lợi thế rõ ràng và chắc chắn sẽ thành công; và B là Đấu sĩ (The Scrapper) – người phải đấu tranh với những rủi ro lớn để có thể tới được đích đến tương tự.

Sơ yếu lý lịch cho biết lịch sử của một người. Trong nhiều năm qua tôi đã học được vài điều về một số người mà kinh nghiệm của họ giống như một mảnh chăn vá lỗ chỗ, làm tôi phải dừng lại và xem xét một cách kỹ lưỡng, trước khi ném sơ yếu lý lịch của họ sang một bên. Một loạt những công việc kỳ lạ có thể cho thấy sự thiếu ổn định, thiếu tập trung, khó đoán, hoặc chúng có thể là dấu hiệu cho sự quyết tâm đấu tranh chống lại những trở ngại, mà ít nhất khiến cho Đấu sĩ xứng đáng có một cuộc phỏng vấn.

Để cho rõ ràng, tôi phải nói rằng tôi không có bất kỳ định kiến gì đối với những người thuộc dạng Chiếc Muỗng Bạc. Việc vào được cũng như tốt nghiệp từ một trường đại học danh tiếng đòi hỏi rất nhiều nỗ lực và sự hy sinh. Nhưng nếu cả cuộc đời của bạn đã được dẫn dắt để luôn đạt được thành công, làm thế nào bạn có thể xử lý những tình huống khó khăn? Một người mà tôi từng thuê cảm thấy rằng bởi vì anh ta tốt nghiệp từ trường đại học giỏi, có một số công việc là quá tầm thường so với khả năng của anh ta, ví dụ như việc làm nhân viên thủ công tạm thời để giúp hiểu rõ hơn quy trình hoạt động. Dần dần sau đó, anh ta xin nghỉ việc.

Mặt khác, điều gì sẽ xảy ra khi cả cuộc đời bạn đã được dự đoán là sẽ luôn thất bại, nhưng bạn lại thực sự vươn tới được thành công? Tôi khuyến khích bạn phỏng vấn những người thuộc về dạng Đấu sĩ kia.

Tôi hiểu rõ về vấn đề này bởi vì tôi là một Đấu sĩ. Trước khi tôi sinh ra, bố của tôi được chẩn đoán là mắc chứng hoang tưởng tâm thần phân liệt, và ông ấy không thể tìm được một công việc cho dù là một người cực kỳ thông minh. Tôi là đứa thứ tư trong số năm đứa con được nuôi lớn bởi một người mẹ độc thân, trong một khu dân cư nghèo ở Brooklyn, New York. Chúng tôi chưa từng sở hữu một căn nhà riêng, một chiếc xe hơi, một cái máy giặt. Trong phần lớn tuổi thơ của tôi, chúng tôi còn không có được một chiếc điện thoại bàn.

Tôi hiểu rất rõ mối quan hệ giữa việc thành công trong kinh doanh và các Đấu sĩ, bởi vì cuộc sống của tôi đã có thể dễ dàng thay đổi theo chiều hướng hoàn toàn khác biệt. Khi tôi gặp những doanh nhân thành công và đọc hồ sơ của các nhà lãnh đạo quyền lực, tôi nhận ra một vài điểm tương đồng giữa họ. Rất nhiều người trong số họ đều từng trải qua một thử thách cuộc sống nào đó, từ sự nghèo túng, bị bỏ rơi, cái chết của bố mẹ khi họ còn nhỏ, cho đến những khó khăn trong việc học, nghiện rượu, và bị đánh đập.

Một suy nghĩ phổ biến là các khó khăn sẽ dẫn đến sự kiệt sức, và đã có rất nhiều ví dụ cho sự rối loạn chức năng. Thế nhưng trong các nghiên cứu về rối loạn chức năng, dữ liệu thu thập được cho thấy một khả năng nhìn nhận sâu sắc rằng ngay cả những tình huống tồi tệ nhất cũng có thể đem lại sự phát triển và biến đổi theo hướng tích cực. Đáng chú ý là một hiện tượng đi ngược lại với dự đoán đã được khám phá ra, và các nhà khoa học gọi nó là “sự tăng trưởng sau chấn thương” (post traumatic growth).

Trong một nghiên cứu về những tác động của sự vất vả, khó nhọc đối với trẻ em, 1/3 trong số 698 đứa trẻ có hoàn cảnh đáng thương nhất đã lớn lên và xây dựng cuộc sống thành công cả về sự nghiệp lẫn sức khỏe. Mặc cho mọi khó khăn và thử thách, họ đã thành công!

Hãy xem một hồ sơ: Bố mẹ của anh chàng này đã từ bỏ anh cho cô nhi viện, anh ấy chưa học xong đại học, làm nhiều công việc khác nhau, tạm trú ở Ấn Độ một năm, mắc chứng khó đọc. Bạn có muốn thuê anh chàng này không? Tên của anh ta là Steve Jobs.

Một nghiên cứu về những doanh nhân thành đạt nhất cho thấy một con số không hề nhỏ người mắc chứng khó đọc. Ở Mỹ nói riêng, 35% doanh nhân mắc chứng bệnh này. Điều đáng chú ý là các doanh nhân đã trải nghiệm qua “sự tăng trưởng sau chấn thương” này giờ đây coi khó khăn của họ là “khó khăn đáng mong muốn”, vì nó cung cấp cho họ một lợi thế để họ trở thành người biết lắng nghe và có độ chú ý cao hơn cho những chi tiết nhỏ. Họ không nghĩ rằng họ là chính họ, mặc kệ những “vận đen” mà họ nhận phải. Họ biết rằng họ là chính mình bởi vì những “vận đen” đó. Họ chấp nhận những khó khăn, coi chúng là những “chìa khóa” làm nên con người của họ, và hiểu rằng nếu không có những trải nghiệm đó, họ đã không thể có được sức lực cần thiết để trở nên thành công.

Cuộc đời một đồng nghiệp của tôi đã thay đổi hoàn toàn sau cuộc Cách mạng Văn hóa Trung Quốc năm 1966. Vào năm 13 tuổi, gia đình anh ấy bị chuyển tới một vùng quê. Các trường học bị đóng cửa, và anh ấy bị bỏ lại một mình ở Bắc Kinh, tự nuôi bản thân. Đến khi được 16 tuổi, anh tìm được một việc làm tại một nhà may, nhưng thay vì chấp nhận số phận, anh ấy đã quyết tâm sẽ tiếp tục việc học chính thức của mình. 11 năm sau, khi bộ máy chính trị thay đổi, anh ấy nghe được thông tin về một bài thi vào một trường đại học có tính chọn lọc khá cao. Anh có 3 tháng để học hết giáo trình cấp 2 và cấp 3. Vì thế hằng ngày, anh đi làm ở nhà may về, ngủ một lúc, học đến 4 giờ sáng, trở lại làm việc, và lặp lại vòng quay này trong 3 tháng. Anh ấy đã làm được. Anh ấy đã thành công. Lời cam kết anh dành cho việc tiếp tục con đường học tập thật vững vàng, và anh chưa bao giờ từ bỏ hy vọng. Ngay hôm nay, anh ấy có bằng thạc sĩ. Các con gái của anh người tốt nghiệp Cornell, người tốt nghiệp Harvard.

Các Đấu sĩ luôn thúc đẩy bản thân tin rằng người duy nhất mà bạn hoàn toàn nắm quyền kiểm soát chính là bản thân bạn. Khi mọi thứ không diễn ra theo chiều hướng tốt, Đấu sĩ thường tự hỏi họ phải làm khác đi những gì để có thể đạt được kết quả tốt hơn.

Các Đấu sĩ luôn có nhận thức rõ ràng giúp ngăn cản việc họ chịu thua trước bản thân. Giống như là nếu bạn đã vượt qua được sự nghèo túng, một người cha tâm thần, và một số kinh nghiệm khờ dại, bạn sẽ nhận ra rằng, “Thử thách trong kinh doanh ư? Dễ như ăn bánh! Tôi sẽ vượt qua cho mà xem!”. Và điều này gợi nhắc tôi rằng, các Đấu sĩ biết rằng sự hài hước sẽ giúp bạn vượt qua thời điểm khó khăn, và tiếng cười giúp bạn thay đổi hướng nhìn của mình.

Và cuối cùng là những mối quan hệ giữa người và người. Những người vượt qua được hoàn cảnh khó khăn không thể làm hết một mình. Đâu đó trên hành trình của họ, họ tìm được những người giúp họ nhận ra điều tốt nhất trong bản thân, và những người đặt niềm tin vào thành công của họ. Có ai đó để bạn luôn tin cậy là điều rất cần thiết, để bạn vượt qua khó khăn. Tôi đã rất may mắn khi làm công việc đầu tiên sau đại học. Tôi không có xe riêng nên đã đi nhờ xe của một phụ nữ là trợ lý của ngài tổng thống. Cô ấy dõi theo công việc của tôi, động viên tôi nhìn thẳng về tương lai và đừng níu kéo những gì đã trôi qua. Trên chặng đường của mình, tôi đã gặp được rất nhiều người không ngại cho tôi những ý kiến, lời khuyên, cũng như sự trợ giúp chân thành và hữu ích. Những người này không quan tâm rằng tôi từng làm bồi bàn kiêm ca sĩ để kiếm tiền học đại học.

Tôi sẽ nói cho bạn một thông tin quý giá cuối cùng. Những công ty coi trọng sự đa dạng và thực hành thường ủng hộ các Đấu sĩ, và làm tốt hơn các đối thủ của họ. Theo Diversity Inc., một nghiên cứu về top 50 công ty đề cao sự đa dạng hoạt động hiệu quả hơn tới 25% so với các công ty trong S&P 500.

Vậy trở lại với câu hỏi ban đầu của tôi: Bạn sẽ đặt cược vào người nào? Chiếc Muỗng Bạc, hay Đấu sĩ? Theo tôi, hãy chọn người bị đánh giá thấp hơn nhưng có vũ khí bí mật là lòng nhiệt huyết và mục tiêu cao. Đó là Đấu sĩ!

TAYLOR NGUYEN (Theo DNSG

Không biết quan điểm của mọi người là gì ?