Phải làm gì để bản thân được thăng tiến và gia đình ổn ?

Phải nói là lâu lắm rồi tôi mới có bài viết đưa ra lời khuyên về cuộc sống và công việc. Có lẽ từ cái ngày tôi cảm thấy mình đúng là chả biết gì là tôi bắt đầu ít và gần như không viết bài hay cho lời khuyên nhủ. Cứ định khuyên A thì thấy cái B nó ngược với A, rồi thấy cái C nó khác A... Nhiều khi thấy người làm theo hướng này cũng đúng mà hướng kia cũng đúng. Tóm lại là tôi thấy mình dốt. Nên tôi ít khuyên bảo dạy dỗ ai. Nhất là những lời khuyên về cuộc sống.

Chính vì thấy mình dốt nên đi tư vấn, tôi chỉ là người hỏi, hỏi và hỏi. Tôi gọi tất cả là thầy, rồi tôi cố gắng đứng trên góc độ của họ, hiểu xem cái lý là gì. Sau khi hỏi, hiểu cái lý, tôi dựa vào kiến thức và trải nghiệm của mình đưa ra các phương án. Phương án A không được tôi lại đưa phương án B, C, D. Tôi không quyết dùm ai hay công ty nào. Hôm qua tôi đến 1 công ty, có bạn trưởng phòng hỏi: "Thầy Cường ơi! Theo thầy thì nên như thế nào? Chứ từ đầu đến giờ, các chiến lược toàn là chúng em đưa ra. Chúng em cũng không biết đúng sai thế nào? Thầy có thể cho em xin lời khuyên xem chiến lược kia cái nào đúng cái nào sai được không?".

Tôi trả lời: "Đến các thầy - những người key và nắm nhiều thông tin nhất ở công ty - mà còn không biết đúng sai, thì tôi sao có thể trả lời được khi tôi mới gặp các thầy có được 1 buổi. Thông tin tôi có được từ các hoạt động kinh doanh của các thầy rất hạn chế.

Điểm tôi có thể hơn các thầy là tôi có trải nghiệm ở nhiều công ty, làm cái này nhiều rồi nên tôi có thể thấy được điểm bất bình thường. Và khi thấy, tôi có hỏi lại các thầy xem điểm bất bình thường ấy có đúng không? Ví dụ như chiến lược mở thêm dòng sản phẩm thương mại (bán phụ kiện) mới kia, tôi thấy các thầy không có sự liên kết với chiến lược mua hàng và phân phối nên tôi có dừng lại hỏi các thầy kĩ. Sau khi tôi hỏi xong, nếu đúng thì tôi để nguyên còn không thì tôi đề xuất các thầy chỉnh lại chiến lược. Chính lúc đó là lúc các thầy ra quyết định.

Tôi không thể thay các thầy ra quyết định phải làm cái này cái kia được. Nếu các thầy muốn tôi làm điều đó thì công ty này sẽ là công ty của tôi. Các thấy muốn được nghe quyết định của tôi thì hãy đến KC24. Ở đấy tôi sẽ quyết.

Một điểm nữa, tôi không phải là người tư vấn chiến lược. Nếu làm việc này thì không phải có 1 buổi là xong. Tôi nghĩ nó sẽ là chuỗi các buổi và các công cụ và khảo sát để ra được lời khuyên cho tổ chức nên làm gì. Mà có ai khuyên được các thầy nên đánh thế nào để chắc thắng thì tôi thấy người đó là thánh. Tôi chỉ là người tư vấn tái tạo Hệ thống Quản trị Nhân sự nên công việc của tôi là gõ (typing) và giúp các thầy hiện hữu những thứ trong đầu các thầy."

Mặc dù vậy, nếu được hỏi tôi vẫn sẽ đưa ra lời khuyên dựa trên quan điểm và kiến thức của mình. Ví dụ như dưới đây là tâm thư một bạn gửi cho tôi : "Em chào anh. Xin lỗi anh vì làm phiền anh quá.

Hiện sếp em đang phân vân việc quyết định lựa chọn tư vấn, vì sếp em vẫn nghĩ nếu người ta làm cho mình thì người ta sẽ làm có tâm hơn. Và sếp em luôn nghĩ là số tiền bỏ ra nó sẽ không xứng với thành quả nhận được. Với lý do đó thì em có đề xuất với sếp là trước đó em có triển khai nhưng vì chiến lược không chuẩn, kiến thức chưa hoàn thiện nên dẫn đến KPI không sát thực tế. E đề xuất mình triển khai dự án KPI sẽ có các trưởng bộ phận tham gia và sếp tham gia để triển khai chuẩn xác với thực tại doanh nghiệp.

Nhưng có vẻ như sau lần làm KPI lần 1 không okie nên sếp em cũng không muốn để em làm nữa. Sếp có nói như này: Tất cả công việc khác em làm rất tốt, nhưng về hạng mục này anh thấy em làm chưa tốt, không biết có phải em thiếu kinh nghiệm hay không nhưng anh đang thấy là em chưa làm được. Anh có một lời khuyên cho em là em học và phải làm, chứ nếu em không làm thì mãi mãi cũng chỉ là em biết.

Sếp cũng có xem kế hoạch của anh và nói: Nó chung chung quá, với cái này toàn là lý thuyết. Đáng lẽ hôm đầu tiên không cần hỏi anh mà phải tự tìm hiểu thì mới được. Thực ra thì anh cũng không thích mời tư vấn, anh thích người ta là người của mình và làm ra được cơ. Nếu mà người của mình tự triển khai ra được thì là tốt, chứ bây giờ tuyển ngoài vào lương cao, cũng ko chắc có làm được. Mà nếu cũng ko làm được thì ko tuyển còn hơn.

E có nói với sếp: Thực ra việc hỏi là đúng, ngay như trước em làm mặc dù em tự phân tích SWOT nhưng vì e phân tích độc lập dưới mắt nhìn của em và em thống nhất với anh nên thành ra nó lại không đúng với chiến lược công ty đang theo đuổi. KPI làm ra lại không chuẩn với thực tế. Vì vậy nên trước khi làm KPI sẽ đều phải ngồi với sếp, các trưởng bộ phận để phân tích và xác định chiến lược. Còn giờ tuyển người thì cũng sẽ giống với việc khi mà mình thuê tư vấn: họ cũng sẽ cần thời gian tìm hiểu và kết quả cũng sẽ có hai loại kết quả: 1 là phù hợp với mong đợi của sêp, 2 là sẽ không phù hợp. Ngay kể cả là bản thân em làm, em muốn đề xuất với anh phương án triển khai là thành lập ban kế hoạch xây dựng KPI, em cũng không chắc chắn việc mình xây dựng ra anh có hài lòng hay không. Nhưng em vẫn muốn thực tế làm.

Sau một hồi ngồi chia sẻ với nhau thì sếp em phân vân: 1 là nội bộ làm, 2 là thuê tư vấn, 3 là tuyển người. E có hỏi sếp là bây giờ nếu tuyển người thì anh mong muốn như nào. Sếp có bảo: hiểu anh, biết anh muốn làm gì rồi vẽ ra triển khai. Nhưng mà tuyển vào cũng sẽ là khó và mình cũng ko gấp phải tìm ng có duyên. Có thể là họ giỏi nhưng mà cũng sẽ ko làm được. Nhưng mà nếu bạn ấy vào thì bạn ấy level sẽ cao hơn em. A thấy em rất có quyết tâm, nhưng em chưa biết cách làm. Nếu b ấy vào thì em sẽ nhìn bạn ấy làm và em sẽ biết làm. Và lúc đó level của em cũng sẽ cao hơn. Em có buồn không, nhưng buồn cũng ko sao. :') :') :')

Thật sự là tâm trạng của em rất nặng nề anh ạ. Em cảm thấy gần như muốn xin nghỉ việc luôn

Lý do:
- Thứ nhất, em vào làm Công ty từ năm 2018 và xuất thân trái ngành, mọi cái em cố gắng nghiên cứu học hỏi và làm. Đến t10/2020, em nhận ra cần xây dựng KPi nên em tự đi học để mong muốn xây dựng cho cty mình. Đối với em, Cty là một tâm huyết em muốn hoàn thiện, mặc dù em chỉ là 1 nhân viên bình thường. Kết quả không theo mong đợi, em tiếp tục hỏi trên các diễn đàn để mong đợi được nhận xét. Nhưng rất ít người quan tâm, cho đến khi gặp anh. E lại tiếp tục vào guồng tìm hiểu để hoàn thiện những thiếu sót. Với mục tiêu hoàn thành dự án. Thế nhưng, hiện tại những nỗ lực của em, em cảm thấy không được công nhận hoặc không được tạo điều kiện để thực hiện.
- Thứ 2, có thể là nó hơi ngược lại với những gì em nói. Em có thể nói với tất cả mọi người, em thực sự bắt đầu vào công việc em không quan tâm chức vụ mình là gì, em chỉ quan niệm có cố gắng thì mọi thứ khác nó tự đến với mình. Và rồi sếp quyết định bổ nhiệm em là TP, em chưa bao giờ tự tin nói với mọi người em là TP. Vì em biết kiến thức của em còn nhiều cái chưa được hoàn thiện. Nhưng trong công ty hay các đối tác của sếp vẫn luôn đều tự giới thiệu em với những người khác em là TP. Nếu hiện tại, CEO bảo tuyển 1 bạn khác vào và level cao hơn em. Thì tức là bạn ấy sẽ làm thay chức vụ của em. Vậy mọi người sẽ nghĩ em như nào. Em không tranh đấu để giành giật chức vụ, nhưng em cũng ko cho phép bản thân mình thụt lùi. Và quan trọng nhất, em là người rất mong muốn được tôn trọng.

Hiện giờ em có suy nghĩ em sẽ trao đổi với sếp. Nếu sếp đồng ý để em triển khai KPI trong thời gian 4 tháng. Nếu okie thì tốt, ko okie thì em xin nghỉ và tuyển người mới. Chồng em thì góp ý: nếu như tuyển sẽ tuyển người phụ trách mảng C&B. Còn nếu muốn phụ trách tổng thì thôi, xin nghỉ. Vì chồng em cũng không muốn để em làm nhiều nữa. Thời gian em dành cho Cty quá nhiều, thời gian thi công là ko có ngày nghỉ. Chồng em muốn em tập trung bình thường, để còn thời gian chăm lo sức khoẻ, con cái, gia đình. Chứ gia đình 2 vch đều tập trung vào công việc thì k ai lo cho con cái được. Lại 1 gáo nước dội vào đầu, công việc mình muốn phát triển mà lại phải từ bỏ hoặc lựa chọn giậm chân tại chỗ.

E mong nhận được lời khuyên từ anh. "

Tôi trả lời: Đọc mail của em anh thấy tổng thể toát lên ý rằng em đang có tâm tư và muốn giải quyết được câu hỏi: "Phải làm gì để bản thân được thăng tiến và gia đình ổn ?". Tức là làm gì để mọi thứ đều tốt. Là anh thì anh sẽ GỘP GIA ĐÌNH VÀ CÔNG VIỆC VÀO MỘT theo đúng nghĩa đen và bóng. Anh làm thế thật:
- Anh chọn tư vấn vì có thể làm linh hoạt: vừa kiếm được nhiều tiền vừa có thể lo được cho gia đình
- Anh mở công ty và rủ vợ về cùng làm: 2 vợ chồng cùng cày cấy sẽ vui, chức vụ lúc này tất nhiên không phải vấn đề nữa.
- Anh mang công ty về gần nhà: tức là anh không phải mất sức đi lại, có thể có điều kiện để giúp đỡ vợ con, bố mẹ.
Dù gộp vậy nhưng anh vẫn luôn phân định rõ địa giới công ty và gia đình. Giờ nào là giờ công ty giờ nào là giờ gia đình, chỗ nào là chỗ công ty, chỗ nào là chỗ nhà ở.

Tuy nhiên, em không phải là anh nên làm giống trên, anh tin có thể em sẽ thấy khó. Vậy giải pháp là gì nếu rơi vào tình huống như của em?

Đầu tiên là khắc phục nhược điểm. Anh tin em cũng đã thấy nhược điểm của mình. Đây cũng có thể coi như là điểm làm kìm hãm sự phát triển của em. Sự nhầm lẫn giữa /n/ và /l/ là một trong những điểm đáng tiêc. Anh không hiểu sao khi em viết thì không thấy nhầm lẫn nhưng khi nói thì cảm giác tất cả đều là /n/. Anh từng bị nhầm lẫn này. Và anh sửa từ hồi cấp 3 đến giờ. Lúc ấy anh 16 - 17 tuổi. Đến giờ là 20 năm và anh vẫn luôn nhạy cảm và dễ bị lẫn. Anh tin nếu anh đã sửa được thì em cũng có thể sửa được. Em đọc thêm bài này để tập sửa nhé: Ứng viên nói ngọng (http://blognhansu.net.vn/?p=7992). Theo anh thì: /l/ khi phát âm thì kéo lưỡi lên trên và vào trong cuống họng. Khi phát âm /n/ thì kéo lưỡi xuống và ra ngoài. Trước khi phát âm thì lưỡi đặt ở hàm trên.

Em cứ tin anh, ai cũng có nhiều điểm yếu. Có những điểm yếu chúng ta cần phải khắc phục và có những điểm yếu chúng ta sẽ coi nó là điểm mạnh, điểm khác biệt tạo ra nhân hiệu. Sự nhầm lẫn âm nó là điểm yếu cần khắc phục em ạ. Em định hình mình tiến bước trong mảng nhân sự thì càng cần khắc phục điểm đó.

Đấy là lời khuyên đầu tiên, và tiếp theo chúng ta sẽ đến với công việc. Con đường để phát triển và tiến các bước trong lĩnh vực Quản trị nhân sự khá đa dạng và tùy vào tham vọng của em. Chúng ta sẽ có 3 lộ trình:
- Lộ trình 1: vươn lên theo các nấc thang chức danh trong nội bộ doanh nghiệp.
- Lộ trình 2: vươn lên theo các nấc thang chức danh trong nhiều doanh nghiệp (nhảy công ty theo bậc)
- Lộ trình 3: vươn lên theo hướng hoàn toàn bên ngoài (Freelancer)
Em nên lựa chọn 1 con đường đi cho mình.

Lộ trình 1: Có lẽ đây là lộ trình em đang theo. Em vào một công ty, cố gắng làm tốt các công việc được giao. Sau đó được đề bạt lên một vị trí chức danh mới. Rồi tiếp tục cố gắng để lên. Tùy vào may mắn và sự cố gắng, chức danh em có thể vươn lên đó là COO, CEO. Ở lộ trình này, em nhớ lưu ý đến ấn tượng đầu tiên. Nếu ngay từ đầu em tạo ra ấn tượng em thế nào thì về sau sẽ khó sửa lại.
Lộ trình 2: Chúng ta cứ ở một công ty 1 thời gian rồi xin nghỉ và nhảy sang công ty khác với chức danh cao hơn. Kiểu như là lúc đầu làm nhân viên công ty to, sau nhảy về làm trưởng phòng công ty bé. Từ trưởng phòng công ty bé nhảy sang làm trưởng phòng công ty to hơn 1 chút. Cứ vậy, ta nhảy cho đến khi làm COO hoặc CEO. Anh thấy nhiều người làm như này.
Lộ trình 3: Không hoặc ít làm các công việc tác nghiệp nhân sự, đầu tư làm tự do (freelancer). Chúng ta sẽ nhận các dự án, công việc Quản trị Nhân sự theo kiểu bán thời gian. Cứ mỗi dự án tích góp thêm kinh nghiệm rồi sau đó ra mở riêng công ty hoặc quay về đầu quân cho công ty nào đó. Anh theo hướng này.

Dù là lộ trình nào thì để thăng tiến, anh thấy việc nâng cấp kiến thức bản thân luôn là việc quan trọng. Em đã tham gia những khóa học ngắn hạn rồi. Nếu được nên đầu tư cho mình 1 cái bằng về QTNS. Nếu được lấy luôn 1 bằng thạc sỹ về HR là tốt nhất.

Song song với nâng cấp kiến thức là quá trình cho đi. Ý anh là xây dựng nhân hiệu. Em chịu khó xuất hiện ở các buổi offline, gia tăng kết nối với với các HR khác, chịu khó chia sẻ ý kiến, viết bài (như anh đang viết), bỏ thời gian tư vấn hỗ trợ các bạn khác (như anh đang làm cho em). Và nếu được em tổ chức hoặc tham gia đứng lớp chia sẻ các kiến thức của mình. Dự án Giải mã Nhân sự (http://hrshare.edu.vn/giaima) chính là môi trường anh đang cố gắng xây dựng để các thành viên cộng đồng có nơi để làm việc này - chia sẻ kiến thức của mình cho những người khác.

Quay lại với đoạn lộ trình, nếu em chọn tiếp tục gắn bó với công ty hiện tại của em (chọn lộ trình 1), anh nghĩ em sẽ có nhiều việc cần phải làm chứ không đơn giản chỉ là xây KPI.
- Sếp của em đánh giá đề xuất của anh và những gì anh chia sẻ là lý thuyết thì có thể hoặc (1) sếp hơn trình anh rất nhiều hoặc (2) có thể trình của sếp em chưa đủ để nghe anh nói. Hoặc có thể (3) sếp của em thấy chưa cần phải làm những thứ đó nên không quan tâm. Anh thì thiên hướng nghĩ về suy nghĩ số 3: sếp em thấy chưa cần phải xây hệ thống QTNS. Để biết xem công ty có cần phải xây hệ thống QTNS hay không, em để ý xem tình hình kinh doanh của công ty thế nào? Liệu công ty có lợi nhuận và đơn hàng đều chứ. Nếu có thì anh sếp sẽ không để ý mấy cái hệ thống. Rồi tiếp, mình tìm hiểu những cái nhỏ hơn, chi tiết hơn như tình hình nghỉ việc của công ty (tỷ lệ nghỉ việc), tình hình hoàn thành công việc, tuân thủ nội quy, văn hóa... Giống như trong buổi số 1 về lý thuyết xây hệ thống QTNS anh đã nói: công ty cũng có nhu cầu và nếu nhu cầu không được đáp ứng thì bài toán quản trị nhân sự xảy ra. Khi bài toán QTNS xảy ra thì hệ thống QTNS sẽ được tái tạo để giải quyết. Công ty em mọi thứ đều ổn thì tái tạo hệ thống không phải là nhu cầu. Không có nhu cầu sẽ không có chiến lược. Không có chiến lược thì sẽ không có việc tái tạo hay xây hệ thống. Chốt lại sếp chưa thấy đau thì đừng làm. Em cứ túc tắc âm thầm triển khai bản nháp.
- Cái quan trọng hơn đó là giải quyết các công việc trước mắt. Anh thấy có vẻ việc cần làm ở chỗ em đó chính là tuyển dụng. Tập trung giải quyết gọn gàng cho xong việc này. Cùng với tác nghiệp tuyển dụng, em nhớ tính thử xem định biên để đưa ra lời khuyên cho anh sếp. Mà có vẻ anh sếp của em sẽ không nghe em tư vấn đâu. Cho nên em cứ tư vấn thôi và xác định là anh ý không nghe cho đến khi việc không nghe theo tư vấn dẫn tới vấn đề gì đó.
- Nếu em thấy quá tải công việc, em tính định biên phòng HCNS xem có cần tuyển thêm người không. Anh thấy công ty tầm 20 - 30 người là đã cần phải có 1 HC và 1 HR. Quy mô công ty tầm 50 người thì cần 1 HC, 1 HR, 1 HCNS. Với số lượng 100 - 200 nhân viên thì cần 1 TP, 3HR, 2 HC. Lưu ý, định biên này còn theo lĩnh vực và các công nghệ áp dụng em nhé.

Về việc chồng em đưa ra lời khuyên cho em. Đứng vào góc nhìn của chông em thì anh thấy không có gì sai. Anh ý thấy em hay quát con (chỗ này anh đoán mò vì anh nhớ đến có lần em quát khi đang trong lớp online), tối lại còn làm thêm hoặc đi học, không ai trông con ngoài anh ý nên anh khuyên vậy. Em làm anh nhớ đến 1 người bạn nữ mà anh đã từng gặp ở 1 sự kiện BNI. Nếu biết BNI em sẽ thấy ở đó họ có thói quen tuần họp 1 lần vào buổi sáng lúc 7h. Anh thấy lạ vì bạn nữ này cũng trẻ và có con nhỏ. Anh mới hỏi, em đi như thế thì ai sẽ đưa con đi học. Bạn trả lời: bà giúp việc đưa con đi. Anh không có ý kiến vì đó là 1 lựa chọn của bạn. Anh lựa chọn khác. Anh lựa chọn ở nhà thay vì BNI. Bạn ý còn kể là bạn đã thuyết phục được chồng cùng tham gia BNI với mình nên giờ 2 vợ chồng vui và hiểu nhau lắm. Chồng của bạn thay đổi nhiều sau khi tham gia BNI (năng động hơn). Anh kể truyện về bạn nữ không phải để khuyên em tham gia BNI mà chỉ nói về sự lựa chọn. Nếu em có thể làm được như bạn nữ hoặc giống anh ở trên thì em làm nhé.

Thôi, lời khuyên cũng đã dài, anh mất cả chiều ngày Hòa Bình để viết cho em. Chúc em tìm được cái gì đó tốt.

Nguyễn Hùng Cường (mr)

Quẩn quanh 1 kiếp người

Đôi khi tôi tự hỏi, ngoài sống vì bản thân, vì bố mẹ, vì những người thân yêu, tôi còn sống vì cái gì nữa ? Quẩn quanh 1 kiếp người quá. Đâu là chiến hữu, đâu khát vọng. Thôi thì răn mình vậy:

Các vua Hùng đã có công dựng nước, bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước.

Tôi tuyệt nhiên không ham muốn công danh phú quý chút nào. Riêng phần tôi thì làm một cái nhà nho nhỏ, nơi có non xanh nước biếc để câu cá, trồng rau, sớm chiều làm bạn với các cụ già hái củi, trẻ em chăn trâu, không dính líu gì tới vòng danh lợi.

Tư tưởng hẹp hòi thì hành động cũng hẹp hòi, thì nhiều thù ít bạn. Người mà hẹp hòi thì ít kẻ giúp

Cần - Kiệm - Liêm - Chính

Kiệm là tiết kiệm, không xa xỉ, không hoang phí, không bừa bãi.... Tiết kiệm không phải là bủn xỉn. Khi không nên tiêu xài thì một đồng xu cũng không nên tiêu.

Cách dạy trẻ: cần làm cho chúng biết yêu Tổ quốc, thương đồng bào, yêu lao động, biết vệ sinh, giữ kỷ luật, học văn hóa. Đồng thời phải giữ toàn vẹn tính vui vẻ, hoạt bát, tự nhiên, tự động, trẻ trung của chúng, chớ làm cho chúng trở nên già cả.

Năm ngón tay cũng có ngón vắn, ngón dài. Nhưng vẫn là đều họp lại nơi bàn tay

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Ai-Yeu-Bac-Ho-Chi-Minh-Various-Artists/ZWZA9D98.html

Nỗi niềm nhà tuyển dụng – Giới trẻ và những thói xấu

Hôm nay mình lại đọc được một bài rất tâm huyết nữa của bác Tân. Có lẽ tất cả chúng ta phải cùng đọc. Nó không đơn giản chỉ là nối niềm của nhà tuyển dụng mà nó còn là nỗi niềm của cả một đất nước.

"Đất nước lâm ly trong bối cảnh thời khủng hoảng có tính toàn cầu, vả lại bản tính thích “đánh đu” với đời, ta mở 1 cái quán cà phê nho nhỏ, xinh xinh ở xứ Hà Thành (người ta vẫn gọi là địa danh ngàn năm văn hiến với niềm tự hào thiêng liêng đến mức gọi rùa Hồ Gươm là cụ và định xem nó là quốc bảo).

Phàm là mở kinh doanh, tất phải tuyển người, ta cứ ngỡ, hiện thời thất nghiệp nhiều thì việc thu nạp nhân lực không hề khó. Thế nhưng ta đã nhầm.

Đưa thông tin tuyển dụng lên mạng, ta nhận được nhiều liên hệ, chủ yếu của giới trẻ những người gọi là “sinh viên”. Có một thời, các học giả đã luận tranh xếp sinh viên thuộc hàng trí thức vậy.

Nhiều kiểu hỏi, nhiều kiểu giao tiếp nhưng tựu chung lại, tất thảy, họ không quên câu hỏi đầu tiên, làm vậy lương thế nào anh?

Ta thầm nghĩ, đôi khi vì hơi bực ta nói với họ, con người là nguồn lực quí nhất của mọi hoạt động, nhưng con người vốn có tính riêng biệt cao, giá trị sức lao động không phải thứ hàng hóa vô tri, không thể bày ra siêu thị dán giá đồng loạt nên đó, cho nên muốn nói về lương hãy chuẩn bị một cuộc trao đổi trực tiếp, ở đó bạn có điều kiện thể hiện bản thân và người chủ có thể cảm nhận bạn thế nào? Dường như họ không hiểu điều đó.

1. Đó là thói xấu chưa muốn biết nghĩa vụ đã muốn quyền lợi

Nhiều em đột ngột đến tận nơi không hề hẹn trước, cứ như ở chỗ ta là cái phòng trọ họ vẫn đi về tùy thích và ngủ đến phát ươn người. Đang bận việc, vì lẽ “lịch sự” ta phải tiếp họ, nhưng thật ra cuộc nói chuyện rất không có lửa, họ ra về chóng vánh để lại cho ta một cảm xúc trầm, đương nhiên kết quả tuyển dụng là số 0.

2. Đó là sự hoang sơ trong giao tiếp hiện đại

Nhiều em, sau cuộc gặp trao đổi, hẹn ước ngày giờ đi làm như đinh đóng cột, ta còn nhắc lại, nếu nhận lời nhớ đúng hẹn, thế nhưng đến ngày hẹn, chả thấy “bóng chim, tăm cá” nơi đâu. Điện thoại cũng không phản hồi. Ta bỗng lại thấy nản.

3. Đó là sự coi thường uy tín và lời cam kết

Rồi, vài em cũng đến làm, xin kể ra đây: "Dạ, em là sinh viên năm 2 Học viện Ngân hàng. Nhà em không khá giả, em đi làm phụ thêm tiền học". Tốt quá, ta ủng hộ và cảm phục. Ngày 1, em đến, ta chỉ bảo cặn kẽ loạt công việc cần làm, những tưởng em có khả năng nhớ, khả năng tổng hợp và vận dụng. Thế nhưng, em làm một việc qua loa rồi ngồi buâng khuâng, hờ hững nhìn ra phố như nhìn vào 1 cõi vô định. Ta lại phải nhắc, đến việc gì nhắc việc đó. Ta bỗng thấy mệt mỏi và hết nhắc nữa, hôm sau ta đành trả lại em với cái Học viện Ngân hàng to tướng đó.

4. Đó là sự ơ hờ và lười biếng

Dạ, em là sinh viên mới tốt nghiệp luật sư, đang chờ việc muốn đi làm trong lúc thừa thãi thời gian, thiếu ý tưởng và chẳng muốn về quê. Ồ, hay quá, em chịu khó vậy ta quí lắm, quán ta tuyển hẳn được 1 luật sư, mà luật sư ở xứ này, thật ra chỉ là cái áo rộng thùng thình chưa che được kín thân. Em đi làm được 2 ngày, ngày thứ 3, đến giờ làm chả thấy em đâu, ta lại phải bốc máy điện thoại, bên kia đầu sóng, em trả lời thản nhiên, em phải về quê với anh em, em không đi làm nữa. Ô, sao lạ vậy nhỉ? Ta bỗng thấy chán hơn.

4. Đó là thói vô trách nhiệm, bội ước

Vâng, em là sinh viên năm 3 ĐH Kinh tế Quốc dân. Ôi tốt quá, em học cái ngành lo cho kinh tế cả một quốc gia cơ mà, vậy em lo cái quán bé xíu của anh chắc hẳn quá ok? Dạ, em sẽ cố gắng. Nhưng ta thầm nghĩ, học cái “vĩ đại” thế có khi lại không làm tốt cái nhỏ ấy chứ? Dao mổ trâu sao mổ được gà nhỉ? Em hẹn ngày đi làm hăng hái lắm. Rồi bỗng dưng em xin về quê ăn giỗ tận 5 ngày, sau đó dường như cỗ quê nhiều mỡ, đầu óc em bị bao bọc bởi mỡ nên lên Hà Nội em ỉu xìu, thôi em chả đi làm nữa. Quán ta lại tiếc ngẩn ngơ một ngôi sao chưa sáng đã tắt ngấm.

6. Đó là thói học mà không hành

Anh ơi, em ra trường đi làm 1 năm rồi, công việc ở công ty khó khăn quá, em muốn xin đi làm thêm, bố mẹ em ở nhà bị bệnh gian nan lắm, anh giúp em nhé. Ồ, không sao em, không phải anh giúp mà là hợp tác làm việc thôi em, anh sẵn sàng.

Sau đó, phỏng vấn sâu hơn qua chat, tinh thần cuộc chat của em vẫn đầy khí chất đi làm, thế nhưng bỗng dưng cuối cuộc em lặng lẽ, kiệm lời, không nhắc đến ngày đi làm nữa, hỏi kỹ ta được em nói, người yêu em không đồng ý.

Quá tốt, em có người yêu thật vĩ đại, biết lo cho em. Ta hỏi, thế người yêu em làm gì? Dạ, người yêu em cũng mới ra trường, đang thuê trọ đi làm tạm thời. À, ra vậy, thế thì chàng ấy mới chỉ vĩ đại ở tư tưởng thôi em. Chàng ấy chưa phải chịu trách nhiệm gì với sự thành bại của em, cũng chưa thể cảm đau nỗi đau của bố, mẹ em đâu em ạ. Thôi, ta chúc em vượt qua khó khăn bởi tình yêu đó vậy. Ta bỗng cảm thấy hơi thương thương em vì sự ngây thơ.

7. Đó là thói thụ động và lệ thuộc

Ta chẳng kể hết được những trường hợp ta gặp, ta ngẫm ra đây. Có điều, ta nghĩ, cho dù thời thế có biến thiên, thì Đại học vẫn được khái niệm mĩ miều là nơi mà người dạy, người học có thể mang đến cho nhau một phương pháp tư duy, một phương pháp làm việc, một lý thuyết thích ứng cuộc sống, mà thời nay, người ta còn gọi là kỹ năng mềm.

Tựu chung lại, thói xấu của giới trẻ, có lẽ ở chỗ xa rời và coi thường kỹ năng mềm.

BS. Hòa Minh Tân
http://giaoduc.net.vn/Vi-khat-vong-Viet/Truoc-khi-uoc-mo-lon-cac-cu-nhan-tuong-lai-hay-doc-bai-viet-nay

Những đứa con 9x thành thị

http://rio-lam.com/2012/05/24/9xthanhthi/

>> Định comment lại thôi. Định thôi rồi lại comment. Comment xong lại xóa đi. Xóa đi rồi lại comment ... Chốt lại là bản thân mình chưa lớn để nói về chủ đề này. Ngẫm lại càng ngày mình càng thấy mình chưa đủ lớn để nhận xét về cái gì đó. Đành dựa cột nghe các bạn bình luận vậy.

Tôi thuộc lứa đầu tiên của thế hệ mà người ta gọi là 9x. Có một thời gian tôi đã chán ngán tự hỏi vì sao mình lại thuộc về thế hệ này? Tôi nghe nhạc tiền chiến, đọc tiểu thuyết kinh điển, viết văn đúng chính tả và thích đọc thơ; hẳn có một điều gì đó sai, rất sai; hoặc với tôi, hoặc với cả một tập hợp những kẻ sinh vào những năm 90. Lúc đó nhìn ra xung quanh, tôi không nghĩ 9x sẽ làm được gì, ngoài một hệ thống ngôn ngữ cải biên quái gở tật nguyền và những trò quá lố – vốn cũng do 8x “nhập khẩu” vào. Thỉnh thoảng tôi cũng đọc những tin tức kiểu 9x phát minh bóng đèn biết phát sáng khi được bật công tắc, doanh nhân 9x, 9x đạt học bổng trường danh tiếng, v.v… Nhưng bỏ qua một bên những thành tích cá nhân nhất thời và phù phiếm đó, thế hệ của chúng tôi sẽ để lại gì ngoài một lớp tro bụi, gió thổi sẽ bay?

Lúc nghĩ như thế tôi chỉ là một đứa con nít tự cho phép mình già dặn với dăm ba câu nhạc Trịnh và vài quyển tiểu thuyết những năm 40-80. Bằng một sự tự tôn quá lố, tôi đã không nhận ra thế hệ của mình tuyệt vời như thế nào – thế hệ của pro, kute, của những phong trào mau “hot” chóng tàn, và của những giá trị luôn bị đập nát để nhìn lại.

9x là một thế hệ của mất mát và trống rỗng. Từ những năm tuổi thơ khi đất nước bắt đầu có của ăn của để, những đứa con thành thị đã không còn chỗ để chơi với thiên nhiên. Chúng tôi không có những khoảng đất, những bờ ao, hay ruộng lúa. Và chân thành mà nói, làm sao yêu thương một điều mà bạn không hề có? Thời thơ ấu của chúng tôi bị hắt hủi như một đứa con ghẻ lạc loài. Tuổi thơ đồng ruộng cánh diều của các cô chú anh chị đi vào sách giáo khoa, vào tranh vẽ bằng những lời ca ngợi, rồi sau đó họ bắt 9x học thuộc lòng. Còn tuổi thơ điện tử truyện tranh của chúng tôi trôi dạt trên facebook, trong những tấm hình “Ấu thơ trong tôi là…”, vốn không được một hệ thống chính thức nào thừa nhận. Tôi luôn tự hỏi có cần thiết phải chơi với dế trên cánh đồng để được công nhận là trẻ em đích thực hay không? Chẳng phải Doraemon đã thắp lên những giấc mơ thần tiên trong chúng tôi không kém một ông Bụt nào, và cuốn băng 5 anh em siêu nhân hay Mario đi cứu công chúa cũng có gì thua kém một chàng dũng sĩ diệt rồng trong cổ tích đâu? Chúng tôi không cần bám lấy những gì xưa cũ để có một tuổi thơ được cấp giấy chứng nhận thơ mộng.

Sau đó chúng tôi lớn lên, và hãy nhìn xem chúng tôi đã đem lại cho Việt Nam điều gì: 8x sex trước hôn nhân; và chúng tôi công khai điều đó; 8x chơi thuốc, và chúng tôi là người đã đưa chủ đề này lên mặt báo thường xuyên; 8x lộ hàng, và chúng tôi biến nó thành chuyện bình thường. 9x đã làm mọi thứ tệ hơn, hay đúng ra là chúng tôi đã phơi bày mọi thứ như nó vốn là, khi mà thế hệ 8x có công nhập khẩu văn minh Tây Âu vào nhưng lại không đủ can đảm để công khai thừa nhận những mặt trái và phải của nó? Bộ mặt hào nhoáng bóng lộn của món hàng “văn minh” đã được chúng tôi hồn nhiên phơi ra, dù cố ý hay vô tình, bằng tất cả tự trọng và liêm sỉ. Sau này nếu một nhà xã hội học nào đó rảnh rỗi nghiên cứu về chuyện này, tôi mong rằng ông ta sẽ không quên chi tiết: 9x là thế hệ đầu tiên mà cái tên của chúng tôi đã từng là một tính từ mang nghĩa tiêu cực. “Một đám 9x!”

9x là một thế hệ lạc lối. Những điều người lớn dạy cho chúng tôi đã bị thực tế tát vào mặt không thương tiếc. Tôi còn nhớ những năm mình học cấp II, quan hệ trước hôn nhân là một điều gì đó rất ghê tởm, những thằng con trai làm điều đó là những thằng khốn nạn, và tụi con gái – nếu không ngu thì cũng là đĩ điếm tạm thời. Lên cấp III, một buổi chiều bình yên, tôi đang online thì bà chị chạy vào hỏi, “Em nghĩ gì về gái quan hệ trước hôn nhân?” Tôi thắc mắc chị hỏi làm gì, chị trả lời, “Để làm khảo sát.” Nhưng tôi vẫn đoán được lí do thực sự. Những ngày sau đó tôi bắt đầu suy nghĩ. Người yêu của chị chắc chắn không phải một thằng khốn nạn, anh rất tốt; và chị thì tuyệt đối không phải “hàng.” Lại có một điều gì đó rất sai ở đây, một bánh răng trong hệ nhận thức của tôi bị lệch. Chúng tôi phải định nghĩa lại những gì người lớn đã nhồi nhét, đã vỡ mộng nhận ra sự trơ tráo giả dối trong những gì được học, nhưng chẳng ai cho chúng tôi biết mình nên học thứ gì khác. Chỉ có phủ nhận, mà không biết cách khẳng định; chúng tôi phải tự tìm đường cho mình, đi lạc là chuyện tất nhiên.

Và bạn trẻ à, chúng tôi đến bây giờ còn là một thế hệ của những điều tầm thường nữa. Người ta bảo chúng tôi sướng, vì gia đình đầy đủ, đất nước (có vẻ) thái bình. Quá sướng nên những nỗi đau của chúng tôi chưa bao giờ được ghi nhận. Giống như việc cả tuần bạn chỉ ăn đúng một cái bánh hamburger thì bạn cũng không được than đói khổ vậy. Vì bạn đã ăn hamburger, là đồ Mỹ, là hàng McDonald, là tập hợp những thứ phù phiếm và rẻ tiền nhưng dựa vào đó người ta khẳng định là bạn no, và không có tư cách than đói, vì đói là phải ăn khoai ăn sắn. Tôi có cô bạn đói đến mức ngất xỉu trong restroom, lúc tỉnh dậy cũng chỉ đơn giản là bắt bus về nhà một mình như chưa có gì xảy ra. Tôi có những người bạn cắn răng bỏ lại người yêu ở quê nhà, lên đường du học và kiếm một tấm vé định cư. Tôi có một người em tóc nhuộm nâu mặc váy voan, nửa đêm không có tiền nhà bị chủ đuổi, phải ngủ vạ vật ở bãi giữ xe WalMart. Nhưng chúng tôi không có tư cách than vãn; người yêu bỏ lại không phải để ra trận chiến đấu, đói đến xỉu nhưng trong ví vẫn có thẻ ngân hàng, ngủ ở WalMart là ngủ trong chiếc xe cũ nát, có thể bị bất kỳ gã nào đập vỡ cửa. 9x thành thị là như vậy đấy. Chúng tôi thiếu một khung cảnh lạc hậu cần đổi mới, một background nghèo khổ cùng cực, hay một cuộc chiến; một điều gì đó vĩ đại để nỗi đau của chúng tôi được công nhận hợp pháp. 6x-7x đã xây dựng (và tàn phá) đất nước sau chiến tranh. 8x đã đưa phương Tây vào trùm lên đầu người Việt. 9x, có chăng là một đất nước hoang mang, một lớp người lớn vật vã tự vấn đâu là trắng đâu là đen; trong khi chúng tôi điên cuồng mà sống với trắng đen lẫn lộn, kệ mẹ nó đời.

Và một khi những giá trị đã bị đảo lộn, một khi những đạo đức của người lớn truyền cho đã trở thành thứ sáo rỗng mục ruỗng, chúng tôi lắm lúc đã chạy lung tung vô nghĩa như một bầy thú không não.

Nói về bản sắc Việt, tôi thuộc về một thế hệ với phần đông những con người kêu gọi phản đối SOPA/ PIPA bằng tiếng Việt; kêu gọi Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam cũng bằng tiếng Việt; cho người Việt nghe, người Việt đọc, click một cái là ủng hộ cho ABC XYZ 5 xu, viết một comment dài lê thê một trăm lẻ hai chữ là bảo vệ chính kiến; một thế hệ tự tin và hoang mang, yên tâm và sợ hãi, …Tôi thuộc về một thế hệ hướng tới sự cao quý bằng con đường an toàn.

Trớ trêu thay, có con đường an toàn nào hướng đến sự cao quý bao giờ.

Khi chúng tôi mở miệng nói đến chính trị; người lớn bảo chúng tôi im đi, giữ thân mà sống. Khi chúng tôi nói đến lý tưởng và ước mơ, họ bảo chúng tôi làm ơn hạ cánh mơ mộng mà bò bằng cả 2 tay 2 chân. Năng lượng tuổi trẻ không còn biết dùng để làm gì, đành phải dạt vào bar, vào club, chụp hình tự sướng bằng Instagram, sáng tác vài bài hip hop cờ đỏ sao vàng yêu nước, quay vài bộ phim ngắn màu mè, làm vài clip hài, …

Nhưng tôi không buồn đâu bạn à. Chụp ảnh hở ngực hay quay clip sex, nhảy nhót điên cuồng trên bar hay ngồi cafe nghe nhạc Trịnh, đợi Diablo III hay đi nhặt rác ngoài biển; chúng tôi – 9x -đều đang sống, và cho người ta biết là chúng tôi sẽ sống. Với tất cả những tầm thường, trống rỗng, những lạc lối, hoang mang; chúng tôi vẫn đi tiếp.

Chỉ cần biết mỗi thứ một tí là đã đủ cho đời mình?

Có lẽ trên đời, ai cũng có lúc suy nghĩ về cuộc đời. Làm Nhân sự, tôi càng có điều kiện tiếp xúc với nhiều người và mỗi người một cuộc đời khác nhau. Đôi khi tôi tự hỏi : tại sao mọi người lại khác nhau đến như vậy.

KC

Hai tư giờ để sống, hai tư giờ để yêu và cả cuộc đời để thất bại

Chúng ta cùng thi đỗ đại học.Chúng ta cùng học một lớp. Chúng ta cùng làm một nghề. Buổi sáng chúng ta cùng ăn phở (nếu có tiền!). Buổi trưa chúng ta cùng ngồi một quán cà phê gà gật. Vậy, tại sao có những người sau này ra đời rất hạnh phúc thành đạt, có người giàu sớm, có người cả đời chỉ ăn đong và than vãn đã bị đặt nhầm chỗ?

Phép chia của tám giờ vàng ngọc

“Tôi đã đi làm mười bảy năm, chuyển qua năm sáu công sở và nhảy việc gấp đôi chừng đó nghề.Rốt cuộc ba năm nay, tôi là một bà nội trợ ở Hà Nội, là một freelance thực sự còn nghiệp dư hơn cả nghiệp dư. Và mỗi ngày cố gắng lắm cũng chỉ làm việc được không quá hai tiếng đồng hồ.

Thế mà có người nói với tôi, hai tiếng đồng hồ mỗi ngày ấy, em không chỉ kiếm ra tiền nuôi được cả gia đình đùm đề, còn xây dựng được thương hiệu cá nhân, thực hiện cả chục cuốn sách một năm, và tạo những điều thú vị nhỏ cho bản thân cũng như những người không quen. Điều ấy một người làm việc tám tiếng một ngày trong giờ hành chính hầu như không phải ai cũng làm được.Thậm chí, họ làm việc tám tiếng chỉ đủ kiếm tiền sống. Còn cả đời họ lẫn vào đám đông. Cũng không mang cái gì có ý nghĩa cho ai cả”.

Tôi suy nghĩ mãi về cuộc trò chuyện đó. Hẳn nhiên, người đối diện có vẻ tán thưởng quá đà! Tôi tin bản thân tôi không hề giỏi hơn ai, có vô số người khác xuất sắc trong đời sống. Nhưng phép tính hiệu suất cho mỗi giờ làm việc trong lời khen đó có một điều cốt lõi, chính là nỗi băn khoăn suốt từ khi tôi bắt đầu nhận tháng lương đầu tiên ở báo Hoa Học Trò, ngày vừa tròn 20 tuổi: Điều gì làm nên thành công của một con người?

Chúng ta cùng thi đỗ đại học.Chúng ta cùng học một lớp.Chúng ta cùng làm một nghề. Buổi sáng chúng ta cùng ăn phở (nếu có tiền!).Buổi trưa chúng ta cùng ngồi một quán cà phê gà gật. Vậy, tại sao có những người rất hạnh phúc thành đạt, có người giàu sớm, có người cả đời chỉ ăn đong và than vãn đã bị đặt nhầm chỗ?

Tại sao có người yêu nghề và người chỉ nhăm nhe nhảy việc?

Mỗi khi có ai rủ đi đâu, làm việc gì, nhờ vả nọ kia, rủ đi học ngoại ngữ, hỏi vì sao đã lâu không thấy mặt? Câu trả lời đầu môi của chúng ta luôn là: Tớ bận lắm, dạo này tớ rất bận!

Nhưng, bận rộn không phải lý do cho mọi vấn đề. Bạn có biết, Newton, Anhxtanh hay thậm chí những họa sĩ vừa mở triển lãm, những bà mẹ hạnh phúc bên con, những người thành công hay thất bại trên đường đời, họ cũng chỉ có 24 giờ trong một ngày để sống?

Bạn làm gì vào lúc… ngoài giờ làm?

Ngoài tám giờ vàng ngọc, ai cũng được nghỉ. Bạn có biết, cuộc đời bạn thành đạt hay thất bại lại được quyết định bởi chính khoảng thời gian nghỉ ngơi, từ 8-10 giờ tối mỗi ngày không?

Hiển nhiên, làm việc và học tập vào sáng và chiều đã mang lại cho bạn bằng cấp, công việc, thu nhập, một cái tên chức danh rất kêu trên danh thiếp, thậm chí một CV cực đẹp. Còn sau giờ làm, chúng ta thường sẽ dành thời gian để… ăn!

Ăn với bố mẹ. Ăn tối với bạn bè và lê la quán xá thêm tiếng đồng hồ nữa. Ăn với người yêu, về nhà với con, đi làm rồi thì đi ăn với sếp. Có người bạn tôi thổ lộ, ban ngày anh ta có thể vắng mặt ở cơ quan, sếp họp mà không gọi anh ta cũng không cảm thấy làm sao cả. Thế nhưng nếu đi ăn buổi tối, tiếp khách tối mà sếp không gọi, anh ta cảm thấy mình mất giá trị vô cùng!

Nếu trót lên làm sếp nhỏ, những bữa giao tiếp, những cuộc gặp gỡ buổi tối càng nhiều hơn, quán bia cũng mở cửa ngày càng khuya. Có những khi tôi nghĩ, các anh đàn ông đi uống bia và tiếp khách thực chất là kéo dài ngày làm việc ra thêm một ca nữa, chứ đâu phải vui thú hay có lợi gì cho chính bản thân họ?

Thường sau ăn, chúng ta sẽ làm những việc vụn vặt! Khoảng 8-10 giờ tối sẽ được bạn lần lượt dành cho việc: Học tiếng Anh trong một vài năm, học thêm bằng cấp phụ trong vài năm, tán gái trong một vài năm, giao tiếp thù tạc trong 2-3 năm, chẳng hạn. Rồi sau đó, có thể sẽ có thú vui, hay một kênh thể thao ngốn hết những tối của chúng ta.

Tôi từng thấy, có người bị mắc chứng nghiện ti-vi.Cứ đi làm về là bật ti-vi rồi để đó, phải có tiếng ti-vi thì mới yên tâm. Mặc dù mắt không hề ngó đến ti-vi, và đến trước khi đi ngủ, hỏi hôm nay ti-vi phát cái gì, họ đã hoàn toàn quên mất. Não của họ hoàn toàn ngủ yên trong khoảng thời gian này.

Vào lúc bạn dành khoảng thời gian cá nhân 8-10 giờ tối cho những việc vụn vặt, đọc sách, yêu đương, làm những thú vui nửa vời, cuộc đời bạn sẽ là tập hợp của một chuỗi những thứ vụn vặt ấy. Bao giờ thì bạn phát hiện thấy say mê và sở trường, niềm đam mê mãnh liệt của bạn từ trong những chuỗi hoạt động vụn vặt ấy?

Hay bạn nghĩ, chỉ cần biết mỗi thứ một tí là đã đủ cho đời mình?

Tám giờ tối, bạn làm gì, sẽ quyết định bạn là ai trong đời này?

Tôi tin điều ấy!

Ít nhất, tôi tin rằng những người luôn trong tình trạng thất bại về quản lý thời gian chính là những kẻ thất bại sâu sắc nhất trong cuộc đời này.

Nếu bạn hy sinh những điều vụn vặt, và dành thời gian hai tiếng mỗi tối cho một niềm say mê, bất kỳ điều gì khiến bạn hứng thú, và trung thành với nó, chỉ sau năm mười năm, bạn sẽ biết bạn là ai trong đời sống. Đơn giản chỉ bởi, trong hai tiếng ấy bạn phát huy được năng lực lớn nhất trong lĩnh vực và công việc bạn say mê nhất.

Hãy đọc sách, sách văn học hay sách kỹ năng, thậm chí là sách lịch sử, những giờ buổi tối ấy mang lại cho bạn những của cải vô giá trong tâm hồn, trở thành bản lĩnh văn hóa của một con người trong xã hội.

Nếu bạn dịch sách, đủ để bạn trở thành một dịch giả giàu kinh nghiệmvà tâm huyết. Bạn có biết vì sao Việt Nam có rất nhiều người giỏi ngoại ngữ, hàng năm có hơn mười nghìn thạc sĩ, tiến sĩ giỏi ngoại ngữ từ nước ngoài về, nhưng dịch giả giỏi chỉ đếm trên đầu ngón tay không? Dịch giả giỏi có thương hiệu và cá tính càng hiếm hơn!

Nếu mê mô hình, mê du lịch, mê chụp ảnh, những giờ tự đào luyện buổi tối, dành riêng cho đam mê ấy sẽ khiến bạn không bao giờ nói “Tôi rất bận!” với những đam mê của mình. Nếu bạn mê tiền, điều này thật tuyệt vời, bạn biết dùng hai tiếng đó để tìm kiếm gì rồi, đúng không?

Tôi sợ hãi mỗi khi thấy ai đó nói rằng, họ dành hai tư tiếng để chuyên tâm vào điều gì đó. Cho dù đó là hai tư tiếng để yêu, để sống, để hùng hục làm việc. Bởi nếu không dừng lại để suy nghĩ, dành thời gian để đào sâu vào sở thích cá nhân, tôi e rằng, bạn chỉ có một danh thiếp đẹp mà thôi, bạn không là ai có bản sắc và có tư chất riêng trong đám đông áo nhạt nhòa đi quanh ta mỗi ngày.

Vì rõ ràng trên đời này có hai loại người quá khác xa nhau: Những người vì tiền mà làm việc, có tiền rồi mới đi làm thứ họ thích! Và những người vì làm những việc họ say mê mà ra tiền, và sự nghiệp!

Trang Hạ (Theo Cóc đọc số 46, 9/2012)

Nếu bạn đã đọc đến tận đây, tôi nghĩ bạn nên đọc thêm 2 bài viết này : ) Tôi tin nó sẽ giúp được bạn ít nhiều gì đó.
Nỗi niềm nhà tuyển dụng – Giới trẻ và những thói xấu
Nỗi khổ chung của người làm tuyển dụng khi tuyển fresher (sinh viên mới ra trường)

Tranh nhau làm… người tử tế

Tranh nhau làm... người tử tế

Có một sự thật là: chưa bao giờ số lượng những người tìm mọi cách chứng minh mình là người tử tế lại đông như bây giờ, trong khi số lượng những hành động tử tế lại ít hơn bao giờ hết.
>> Vô cảm: Bia mộ cho tình yêu/ Những chiếc xe đạp kể chuyện mình/ Quê, phố, chiếc phong bì khất nợ và tấm thiệp báo hỷ/ Ký vãng về một Sài Gòn xưa...

Tử tế chính là lẽ sống cho cả cuộc đời của một con người. Để làm người tử tế quả là một thách thức khổng lồ. Nó đòi hỏi người ta phải sống vì cái đúng và vì người khác từng giờ, từng ngày và suốt cả cuộc đời, không bao giờ được phép ngưng nghỉ.

Sự tử tế sẽ biến mất ngay lập tức khỏi mỗi chúng ta khi chúng ta đố kị và ghen ghét người bên cạnh. Sự tử tế cũng biến mất ngay khi chúng ta cảm thấy khó chịu khi người được mình giúp lại không biết cách bày tỏ lòng biết ơn chúng ta, không biết cách tung hô sự giúp đỡ của chúng ta và không biết cách quảng cáo cho sự giúp đỡ của chúng ta.

Khi chúng ta tìm cách công khai lòng tốt của chúng ta với một ai đó, sự tử tế lại giảm đi một chút. Và đến lúc nào đó, khao khát đến quá mức được công khai lòng tốt của mình cho thiên hạ biết sẽ xóa đi toàn bộ lòng tốt ban đầu của chúng ta.

Ông cha ta đã nói tới việc tích đức và luôn luôn khuyên bảo con cái tích đức, chứ mấy ai khuyên con cái tích của. Tích đức và tích của là hai con đường ngược nhau. Tích của là gom góp tiền bạc vào túi của riêng mình, còn tích đức lại là ban phát sự tử tế cho thiên hạ.

Nhưng ngày nay, có một sự thật mà chúng ta đều phải thừa nhận: đó là có không ít những người lên tiếng về sự tử tế nhưng thực chất lại chỉ là làm sự "tử tế" cho cá nhân mình mà thôi. Nghĩa là những gì người đó thể hiện chỉ để cho thiên hạ biết đến họ, chứ không phải làm cho thiên hạ.

Một trong những yếu tố làm nên sự tử tế chính là sự hy sinh. Mà sự hy sinh đầu tiên và quan trọng nhất là hy sinh lợi ích của mình. Nghĩa là họ gom góp những cái gọi là sự tử tế để làm đầy cái túi cá nhân của họ mà thôi. Như thế, sự "tử tế" ấy chỉ là sự "tử tế" cho con người họ chứ đâu phải là sự "tử tế" cho thiên hạ.

Mấy năm gần đây, có không ít việc đau lòng xảy ra trong đời sống. Người sai thì đúng là sai rồi. Dù người sai ân hận cũng không quay ngược được thời gian nữa và chỉ còn cách sống nghiêm túc hơn, làm việc nghiêm túc hơn trong tương lai mà thôi. Nhưng qua những sự việc đau lòng của một hay một số cá nhân gây ra thì có một nỗi đau còn làm cho chúng ta đau hơn. Đó chính là nỗi đau về sự tranh nhau làm người tử tế của chúng ta. Trước kia, người ta thi nhau làm việc tốt, tranh giành làm việc tốt, còn giờ người ta tranh giành nhau dạy dỗ người khác và mắng nhiếc người khác để chứng minh mình là người tử tế. Bây giờ ai cũng có quyền nói về sự tử tế nhưng mấy ai tranh giành làm những điều tử tế đâu.

Nhân cái sai của người này hay người kia, chúng ta tràn lên phê phán, dạy dỗ và cả chửi rủa những người đã mắc sai lầm. Trong số những người lên tiếng, có những người luôn luôn tìm cách sống tử tế. Và việc lên tiếng hay nổi giận của họ chính là sự lên tiếng hay nổi giận của lương tâm con người mà chúng ta phải lắng nghe và suy nghĩ nghiêm túc để sống tốt hơn.

Nhưng bên cạnh đó, có quá đông sự lên tiếng của những người mà trong cuộc sống lâu nay họ là những kẻ tham lam, đố kị và chẳng sống vì ai. Nhưng họ lại là những người to tiếng nhất về sự tử tế. Sự tử tế của họ là sự tử tế của ngôn từ, chứ không phải sự tử tế của hành động. Và khi sự này, vụ nọ hết thời gian tính của nó thì sự tử tế của những người như vậy lại biến mất. Họ trở về đời sống thường nhật với những đố kị, ghen ghét, ích kỷ, vô cảm và chỉ thích nói về bản thân. Rồi đến một ngày nào đó, nhân một cơ hội nào đó, họ lại lên tiếng mắng nhiếc và dạy dỗ người khác một cách không tưởng tượng nổi. Cái sự "tử tế" như thế tôi gọi là "Mùa tử tế".

Mỗi năm có một hoặc vài ba mùa tử tế. Mà cái mùa tử tế này thì lúc nào cũng bội thu. Bội thu mùa lúa, mùa ngô làm cho đời sống con người thêm no ấm, còn bội thu "mùa tử tế" thì chỉ làm cho xã hội thêm tồi tệ mà thôi.

Nguyễn Quang Thiều

Phóng tinh viên, con đánh mẹ gãy cổ và tại sao lại đuổi việc ?

Dạo này báo chí (cái năm 2012 này) toàn mấy tin linh tinh. Không biết dân báo chí có đạo đức nghề nghiệp không nữa. Tôi giờ đang băn khoăn nên chọn báo nào để đọc?. Sau 2 vụ : "Bố chông con dâu dính vào nhau" và "Con trai đánh gẫy cổ mẹ" thì giờ thêm VOV, tôi nghĩ là không nên tin. Phóng viên, họ có cảm nhận thấy rằng nhờ có mấy cái tin như trên mà tờ báo của họ có nhiều người xem nhưng cũng nhờ thế mà cái nghề của họ trở nên nhơ nhớp ?

Quay trở lại vụ 2 cái tin hot kia, nếu nói là tôi không đọc thì không đúng. Nhưng tôi sẽ không bàn đến nó nếu như tôi không đọc được cái tin này: Tú Khôi bị đuổi việc vì nghi án đánh mẹ gãy cổ . Làm Nhân sự (Hr) bạn có thấy điều gì bất ổn trong cái tiêu đề này không ? Đó chính là 3 từ "bị đuổi việc". Chả lẽ một người lao động bị đuổi việc dễ thế thôi sao. Tôi tin chúng ta cần 1 câu trả lời từ các HR của Thaco.

Điểm qua 1 chút về luật: Khi nào thì được đuổi việc người lao động ?

Điều 36. Các trường hợp chấm dứt hợp đồng lao động
1. Hết hạn hợp đồng lao động, trừ trường hợp quy định tại khoản 6 Điều 192 của Bộ luật này.
2. Đã hoàn thành công việc theo hợp đồng lao động.
3. Hai bên thoả thuận chấm dứt hợp đồng lao động.
4. Người lao động đủ điều kiện thời gian đóng bảo hiểm xã hội và về tuổi hưởng lương hưu theo quy định tại Điều 187 của Bộ luật này.
5. Người lao động bị kết án tù giam, tử hình hoặc bị cấm làm công việc ghi trong hợp đồng lao động theo bản án, quyết định có hiệu lực pháp luật của Toà án.
6. Người lao động chết, bị Toà án tuyên bố mất năng lực hành vi dân sự, mất tích hoặc là đã chết.
7. Người sử dụng lao động là cá nhân chết, bị Toà án tuyên bố mất năng lực hành vi dân sự, mất tích hoặc là đã chết; Người sử dụng lao động là tổ chức chấm dứt hoạt động.
8. Người lao động bị xử lý kỷ luật sa thải theo quy định tại khoản 3 Điều 125 của Bộ luật này.
9. Người lao động đơn phương chấm dứt hợp đồng lao động theo quy định tại Điều 37 của Bộ luật này.
10. Người sử dụng lao động đơn phương chấm dứt hợp đồng lao động theo quy định tại Điều 38 của Bộ luật này.

Điều 38. Quyền đơn phương chấm dứt hợp đồng lao động của người sử dụng lao động
1. Người sử dụng lao động có quyền đơn phương chấm dứt hợp đồng lao động trong những trường hợp sau đây:
a) Người lao động thường xuyên không hoàn thành công việc theo hợp đồng lao động;
b) Người lao động bị ốm đau, tai nạn đã điều trị 12 tháng liên tục đối với người làm theo hợp đồng lao động không xác định thời hạn, đã điều trị 6 tháng liên tục, đối với người lao động làm theo hợp đồng lao động xác định thời hạn và quá nửa thời hạn hợp đồng lao động đối với người làm theo hợp đồng lao động theo mùa vụ hoặc theo một công việc nhất định mà khả năng lao động chưa hồi phục.
Khi sức khỏe của người lao động bình phục, thì được xem xét để tiếp tục giao kết hợp đồng lao động.
c) Do thiên tai, hỏa hoạn hoặc những lý do bất khả kháng khác theo quy định của pháp luật, mà người sử dụng lao động đã tìm mọi biện pháp khắc phục nhưng vẫn buộc phải thu hẹp sản xuất, giảm chỗ làm việc.
d) Người lao động không có mặt tại nơi làm việc sau thời hạn quy định tại Điều 33 của Bộ luật này.
2. Khi đơn phương chấm dứt hợp đồng lao động người sử dụng lao động phải báo cho người lao động biết trước:
a) Ít nhất 45 ngày đối với hợp đồng lao động không xác định thời hạn;
b) Ít nhất 30 ngày đối với hợp đồng lao động xác định thời hạn;
c) Ít nhất 03 ngày làm việc đối với trường hợp quy định tại điểm b khoản 1 Điều này và đối với hợp đồng lao động theo mùa vụ hoặc theo một công việc nhất định.

Vậy đó, muốn đuổi việc Khôi không phải muốn là được. Vậy mà chỉ vì một cái tin không đâu vào đâu, Thaco: Đuổi việc người lao động. Có nhiều cách giải quyết cho vụ này và không nhất thiết là như thế. Bạn có thể cho Khôi tạm ở nhà 1 thời gian cho việc lắng lại rồi xử lý. Mà theo luật thì đúng là phải làm như vậy.

Bạn là đống nghiệp của Khôi, bạn là người tuyển Khôi vào. Vậy mà bạn không biết Khôi là con người ra sao ? Là người đứng đầu tổ chức, bạn không biết bố Khôi là người như thế nào? Và mẹ Khôi là người ra sao ? ... Đây có lẽ sẽ là một nỗi buồn cho giới HR. Không hiểu cái tâm của người làm Nhân sự ở đâu khi xử lý 1 việc theo cảm tính và tin đồn như vậy.

Tôi nghĩ vụ việc này nên đuổi cả HR của Thaco nữa.

À, nhờ vụ này mà tôi còn biết thêm thuật ngữ mới: Phóng tinh viên. Cái "thằng" có tên là C.T ở VOV đăng cái tin "bố chồng dính vào con dâu" là một Phóng tinh viên đấy cả nhà ạ. Xin phép được gọi là "thằng" vì phóng tinh viên ấy đã góp thêm 1 phần làm xã hội băng hoại hơn - băng hoại trong tư tưởng.

Thất nghiệp đầy đường

Giai đoạn khủng hoảng này, thất nghiệp đúng là một nỗi lo. Vậy mà nhiều người không hiểu điều đó. Nhất là những người trẻ (như mình), họ thích thì đến không thích thì đi. Có lẽ họ chưa cảm nhận được cơn bão đang về. Làm HR, trước khi một ai đó nghỉ việc tôi nghĩ chúng ta nên nói về kinh tế về tình hình khủng hoảng để họ biết, để họ cân nhắc.Hôm nay mời cả nhà đọc một bài rất đời nói về thất nghiệp của Trang Hạ. Các HR hãy gửi bài này cho nhân viên của mình để họ cân nhắc và suy nghĩ. Và cũng là để 1 ai đó đang chìm đắm trong bất mãn, chán nản cảnh tỉnh và chăm chỉ hơn.

Chúc Việt Nam chúng ta vượt qua được giai đoạn này.

KC

Cử nhân, chuyên gia cũng thất nghiệp
Giảng viên từ bỏ giảng đường chạy xe ôm kiếm sống
Có kỹ năng, kinh nghiệm vẫn thất nghiệp
Người người thất nghiệp
Hà Nội vừa có 7.700 doanh nghiệp ngừng hoạt động

Mình về hưu từ năm 36 tuổi, nên dạo này thấy việc người người vác hồ sơ đi xin việc, nhà nhà lo tiền khan của hiếm, mình dửng dưng như việc nhà người khác. Thì tất nhiên, đó là nhà người khác rồi. Còn ở nhà mình, cơm ba bữa quần áo mặc cả ngày như thế này là đã thấy hạnh phúc lắm rồi í, chả còn mơ ước gì nhiều!

Nhưng chẳng thờ ơ với thế sự được lâu, bởi thỉnh thoảng lại có anh đàn ông nào đó gửi thư cho mình tâm sự. Thường đàn bà gửi thư cho Trang Hạ để nói về việc mất trinh hoặc đang ngoại tình, đàn ông gửi thư cho Trang Hạ thường nói về tiền và sự nghiệp. Không có ngoại lệ.

Từ đầu năm tới giờ, toàn thư đàn ông gửi Trang Hạ than về việc họ thất nghiệp. Những ông chồng trụ cột của gia đình, giờ họ không biết nói gì với vợ. Có ông trung niên còn làm thơ gửi vợ, nhờ Trang Hạ sửa thơ giùm, sao cho nó thê thiết, cảm động, nói rõ tình cảnh của ông ấy để vợ ông ấy hiểu. Rồi ông ấy sẽ in ra để lẳng lặng đút vào túi vợ, cho vợ khỏi sốc. Rằng, anh đang nhỏ máu trong tim, em biết không?

Có anh công nhân thì hỏi thẳng, nhà máy của em cầm chừng, trả lương mấy trăm nghìn một tháng, vợ con em nó sẽ đối xử với em ra sao đây? Em nhìn quanh, công nhân đồng nghiệp ai cũng mặt méo xẹo, về mà không buồn lê bước chân. Thế này còn thua cả thất nghiệp, vì thà thất nghiệp hẳn đi, bọn em còn yên tâm đi xin việc chỗ khác hoặc chạy xe ôm.

Không hiểu vì sao, tất cả các ông chồng này đều nói đến nghề làm xe ôm! Dù có người đang là nhân viên văn phòng, có người là kỹ thuật viên, có trình độ, có kỹ năng, có người còn trẻ, chưa vợ nhưng đã gần như sụp đổ khi bị sa thải mà đi xin việc mười mấy nơi, mấy tháng nay không được nhận vào đâu cả.

Mình không rõ chính phủ đang làm gì, và đang bàn gì. Mình chỉ thấy đã đến thời loạn, đàn ông cũng khóc. Cuộc sống khó khăn đang bóp cổ người dân thường chỉ biết kiếm sống bằng lao động chân chính. Chắc chỉ có người đàn ông đang ngồi trên đầu trên cổ nhân dân thì mới cười được thôi.

Mình không phải trung tâm giới thiệu việc làm, mình không giúp các anh độc giả này được một cơ hội nào. Có người thì mình reply an ủi:

"Thất nghiệp không đáng sợ bằng vợ chồng hục hặc với nhau. Có những người chịu khó xe ôm hoặc hàng nước, tạp hóa nhỏ sống qua ngày nhưng thuận vợ thuận chồng thì vẫn thấy cuộc đời tươi đẹp. Người có tiền mà vợ chồng chả ra gì, thì chẳng bằng cái người thất nghiệp nhưng có vợ đứng bên chia sẻ. Ông xã nếu thất nghiệp nhưng biết ở nhà thì nấu cơm, đi chợ, rửa bát, trông con, không hách dịch vợ, không sĩ diện, ra đường thì chịu khó để kiếm việc mới, vậy thì có sao đâu. Vợ sẽ vẫn thấy hạnh phúc vì có người chia sẻ đỡ đần, chứ không phải ông kia nhàn cư vi bất thiện. Nếu bạn là dân kỹ thuật, thời kỳ này lên mạng quảng cáo nhận làm dịch vụ tận nhà là cực kỳ đắt khách. Chỗ mình có 1 ông nói xin lỗi nhé, làm nghề bơm vá xe máy, kiêm xe ôm, ông ấy đi khắp các cao ốc chung quanh phát số điện thoại của ông ấy, chị em văn phòng nào cần dịch vụ gọi 1 cú điện thoại ông ấy đến tận bãi xe vá xe hộ hoặc đưa rước, mua đồ hộ, gửi thư hộ v.v... sống cực kỳ thoải mái cả về đầu óc lẫn thu nhập. Nói cho cùng, vẫn là cái gì trong tim và cái gì trong đầu nó quyết định cuộc sống mỗi người."

Mình chẳng hiểu đầu óc đàn ông nghĩ gì, có hiểu cái thư của mình thực ra chỉ reply bằng cái câu cuối thôi, cái gì trong tim và cái gì trong đầu nó quyết định cuộc sống.

Có người khăng khăng gửi thư ba bốn bận muốn hỏi ý kiến mình, rằng còn cửa nào để kiếm sống không, khi tiền không, quan hệ không, hai đứa con nhỏ, vợ cũng chỉ lương nhà nước, giờ thất nghiệp được hưởng đúng một tháng lương là năm triệu. Mình bảo, bạn có khi đầu óc chẳng bằng cái anh chở bếp gas nhà tôi!

Là sao?

Thì là nhà tôi mua bếp gas của một cái anh thất nghiệp, đứng đầu đường, không tiền, không vốn, không quan hệ y như anh vậy đó! Nhưng mà anh ấy lại kiếm được tiền nuôi cả gia đình vì anh ấy biết xoay xở!

Anh ta mua tên miền mười đô la. Xong anh ta nhờ một tay sinh viên lập cho cái website rất hoành tráng bán đồ gia dụng, thiết bị nhà bếp, máy hút khói, thiết bị phòng tắm, đủ loại dụng cụ đồ điện, mất hơn triệu đồng! Hình ảnh hàng hóa và thông tin sản phẩm thì copy từ website của nhà phân phối nước ngoài. Giá cả thì rẻ hơn mọi công ty khác chỉ 50-100-200 nghìn đồng/ món mà thôi. Thực tế, đó là tất cả vốn liếng của anh ta! Khách thấy website hoành tráng, hàng hóa có bảo hành, bèn gọi điện đặt hàng. Anh ta lúc đó chỉ việc đi lấy hàng từ kho của... công ty quen với giá bán ưu đãi, rồi chở đi cho khách, lấy hoa hồng và nhận tiền tươi thóc thật. Xong, về trả tiền vốn cho công ty quen.

Hàng xịn, đúng phẩm chất, bảo hành lắp đặt tận nơi, giá rẻ hơn chút xíu thôi, mà khách này mách cho khách kia mua, khách mua bằng cách google cũng nhiều! Trong khi về bản chất, anh ta cũng y chang như mọi chàng chở thuê cho các cửa hàng đồ điện gia dụng và siêu thị điện máy khác mà thôi!

Làm xe ôm, nói thật, cũng phải có đầu óc, đâu phải đàn ông cứ thất nghiệp là đủ trình đi làm xe ôm!

Nói cho cũng, vẫn là cái gì trong đầu và trong tim quyết định đời mình!

Trang Hạ 17/7/2012

Bạn muốn tìm kiếm thêm thông tin về các vấn đề Nhân sự. Vui lòng click tại đây để tìm kiếm thêm: http://kinhcan.net/ Đây là công cụ tìm kiếm được tích hợp tìm kiếm khoảng 30 site chuyên về nhân sự. Chi tiết vui lòng click tại đây: Kinhcan24's Search