Đây là một ví dụ điển hình cho mâu thẫu trong suy nghĩ giữa hai bên (sử dụng lao động và lao động).
Người lao động sẽ không hề biết (hoặc không muốn biết): Để đánh đổi sự tồn tại của mình trong doanh nghiêp, người sử dụng lao động cần phải bỏ ra bao nhiêu chi phí. Họ cũng không nghĩ nhiều về việc họ mang lại giá trị bao nhiêu cho doanh nghiệp. Họ chỉ biết ít nhất 8h một ngày, họ đã làm việc, làm hết sức, hết giờ, thậm chí làm thêm giờ, còn kết quả thể hiện ra bằng giá trị ít hay nhiều thì không phải do họ. Họ không hề ghi ơn về việc người sử dụng lao động vẫn trả lương mặc dù cái họ làm ra với cái mang về không tương xứng. Công ty vẫn đang gồng gánh lấy kinh phí từ chỗ khác để đắp vào chỗ hụt.
Một ví dụ đơn giản: Một người làm ở vị trí tuyển dụng, hàng ngày đăng tin tuyển dụng, phỏng vấn, trao đổi với ứng viên nhưng không tuyển được người. Lương của họ 20 triệu. Chi phí công ty bỏ ra là khoảng 20 triệu + 6 triệu (chi phí khác như BHXH, điện nước, hỗ trợ) = 26 triệu. Liệu người làm tuyển dụng này có biết họ phải tuyển ra được ít nhất 1 người có mức lương 26 triệu (giá trị công việc) 1 tháng? Tôi đoán là họ sẽ không biết. Nhân viên tuyển dụng đó chỉ thấy được là họ đã làm rất nhiều và hết sức (hàng ngày đăng tin tuyển dụng, phỏng vấn, trao đổi với ứng viên). Về việc ghi ơn, nhân viên không tuyển được người kia, nếu có cơ hội, họ sẽ nhảy sang chỗ khác với mức lương cao hơn.
Chi tiết suy nghĩ của người lao động: https://www.facebook.com/share/p/19CajM6hHt/
Vì thế: Sếp ơi đừng ban ơn! Thời đại bây giờ hãy cân bằng giữa chi phí và giá trị nhận được. Bỏ ra cho nhân viên bao nhiêu thì hãy thu lại giá trị bấy nhiêu. Và nếu nhân viên làm được giá trị nhiều hơn chi phí bỏ ra, hãy trả lại cho họ phần họ xứng đáng nhận được.
Trong trường hợp vì tình huống đặc thù (kiểu nuôi quân ngàn ngày, kiếm củi 3 năm để đốt một giờ) thì phải chấp nhận đây không phải ơn huệ. Sếp cứ hoan hỉ. Vì cái lúc đống củi đó bùng cháy thì người có thể ngắm nghía, tận hưởng cái khoảng khắc tỏa sáng giữa màn đêm là sếp.
Còn nếu không phải tính huống đặc thù, chỉ đơn thuần là làm ơn, tôi xin khuyên sếp cũng hoan hỉ coi như đây là trải nghiệm mua lấy một bài học nhân tình thế thái. Hãy tận hưởng cái cảm giác bị vô ơn. Làm ơn, ta biết chắc chắn họ sẽ không ghi ơn, nhưng vẫn ôm hi vọng họ nghĩ đến cái ơn huệ, rồi biết đúng là họ không nghĩ đến việc đó, sau đó nhỡ đâu ta nhận được nhân quả từ việc làm ơn. Cái trải nghiệm thấu nhân tình thế thái đó nó vô cùng đặc biệt, sệp ạ. Đâu phải ai cũng có cơ hội được nhìn cái thấy.
Nguyễn Hùng Cường






