Nhìn bức thư của ứng viên trong ví, hắn lại mỉm cười

Sếp mìm cười vỗ vai hắn “Cường cậu làm tốt lắm, tí nữa vào phòng Phán xử họp với tôi nhé. Tôi mới mời được 1 chuyên gia về Nhân sự. Cậu ta sẽ cùng chúng ta trao đổi làm thế nào để nâng cao hiệu quả tuyển dụng?”. Sếp hắn vừa cười vừa đưa cho hắn ít quà từ bển. Sếp đi. Hắn chưa kịp hoàn hồn thì thấy sếp ngoái lại “À cậu ý cũng cùng tên với em”. Hắn dạ một cái lí nhí. Rồi cuộc cũng diễn ra và xong. Hắn mở cửa đi ra, vui vẻ huýt sáo. Em lễ tân xinh xinh hỏi “Anh Cường sao vui thế? Em thấy trong đó họp rất căng thẳng mà? Sếp mắng anh thấy vui à?”. Hắn vui vẻ lôi một bức thư trong ví ra, rồi nói: “mỗi lần có căng thẳng, tồi tệ, bị xỉ vả thậm tệ, anh đều đọc lại bức thư này và thấy phấn chấn hẳn”. “Thư tình hả anh?”. “Không! Đây là thư của ứng viên. Mỗi lần sếp mắng anh lôi nó ra và đọc rồi tự nhủ: Ồ, mình bị ứng viên mắng vốn như thế này còn chịu được huống chi là bị sếp mắng. Đọc xong là anh lại thấy vui ngay”.

Em lễ tân tròn xoe mắt: “Đâu em xem nào?”.

Dear anh Cường,

Mail 1: Em rất vui được trao đổi với anh về công việc. Em có một chút bức xúc và muốn chia sẻ với anh. Em gửi CV qua mail, nhận được lịch phỏng vấn của công ty là 2h chiều. 2h kém đến nơi, hỏi anh bảo vệ anh ấy chỉ vào trong. Em vào trong thấy nhân viên công ty đang túm tụm buôn ở trước cửa, 1 chị nhanh miệng hỏi:" Nộp hồ sơ hả em, đây đây, nộp cho anh này này", quay sang anh ấy. Em đang mỉm cười thì anh lạnh lùng chỉ đi vào phòng nhân sự phía trong. Em vừa cảm ơn xong, tất cả cười rộ lên. Sao em thấy vô duyên thế.

Vào phòng nhân sự thấy có mấy chị ngồi, chào không ai nói năng gì. Chị quản lý ở đấy thì ngồi vắt vẻo ăn bánh, buôn điện thoại. Em bắt đầu khó chịu ngồi đợi 1 lúc lâu. Chị ý buôn xong quay ra hỏi:" Em ứng tuyển vị trí gì? Anh phỏng vấn em đi ra ngoài rồi, chiều tối, à sáng mai em quay lại cho chắc". "Em có nhận được lịch phoảng vấn là 2h chiều nay chị ạ!". " Ừ. Nhưng anh phỏng vấn em vừa ra ngoài rồi, em để lại hồ sơ rồi sáng mai quay lại". Giữa trưa đi từ đầu này đến đầu kia thành chứ có gần gũi gì cho cam ạ. Nắng chết cả chấy thế mà chị ý bảo mai quay lại ?
Anh tuyển dụng cứ kêu tuyển mãi không được, rồi là phỏng vấn vòng 1, vòng 2 không thấy ứng viên quay lại...abc,xyz... nhưng anh có nhìn lại xem thái độ của mình với ứng viên thế nào không ạ?

Dù trình độ, học vấn của em chắc không bằng anh nhưng cũng là người làm thuê như nhau, anh cũng từng ở vị trí đi xin việc như em, mong anh 1 lần đặt mình vào vị trí của em mà nhìn nhận lại cách ứng xử của anh ạ.

Mail 2: Em đi phỏng vấn. Phỏng vấn qua quản lý, test word, excel xong, anh nói: " Em đáp ứng được hết các yêu cầu của công ty. Trong 2 ngày thứ 3, thứ 4 tuần tới công ty sẽ báo kết quả. Em đạt hay không đạt sẽ đều nhận được thông báo. Em chờ đợi mòn mỏi hết 1 tuần không thấy gì. Thất vọng anh ạ. Thật ra công việc ai cũng cần. Nhưng cần là chỗ làm việc chuyên nghiệp và tôn trọng nhân viên. Chứ thế này em thấy hãm quá.

Mail 3: Em phỏng vấn lần 3 với giám đốc, chả hiểu thế nào bị chê ỉ chê ôi. Em làm chỗ cũ toàn vượt kế hoạch vậy mà không vừa lòng anh giám đốc. Sao đi phỏng vấn mà như kiểu ăn thịt nhau. Nào là trợn mắt, nào là quát mắng. Chả lẽ giữa công ty mà em lại cho cái tát. Anh ý chả có 1 chút tôn trọng nào với người xin việc. Và cũng chẳng có chuyên nghiệp, hỏi thì hỏi toàn câu vớ vẩn, quanh quanh mấy cái chuyện cá nhân. Mà sao công ty lại “treo đầu dê bán thịt chó” thế?. Em có ứng tuyển vị trí ý đâu mà anh giám đốc bảo em vào làm.

….

Em,

Hắn cười hề hề bảo “Đấy! Thấy chưa em! Mấy cái này mới bót óc, sếp mắng có ăn thua gì?”. “Trời ! Công ty mình thế này á? Sao cái hồi em vào không thấy thể ?”. “Đấy là xưa rồi. Giờ anh đã chỉnh sửa nhiều lắm. Phải chuyên nghiệp hơn chứ.”

Hắn lấy lại tờ giấy, nhét vào ví và huýt sáo đi vào cái hành lang quen thuộc dài hun hút. Đến cửa phòng nhân sự, mấy đồng nghiệp nhao nhao: “Họp gì mà lâu thế? Nhất Cường nhé. Sếp vừa mới về là họp với chú ngay. Có gì hót bẩm tấu luôn!”. “Tất nhiên là có cái mới chứ. Để từ từ em sẽ kể. Giờ em phải đi gặp cậu em. Lâu rồi, em phỏng vấn cậu ý vào vị trí giám đốc. Em chân tình nói thật là cậu ý không phù hợp và có định hướng nghề nghiệp nên đi làm cu li. Cậu ý về suy nghĩ và đi làm cu li thật. Giờ phát triển lên vị trí quản lý, lương đến 9 con số. Cậu muốn hẹn gặp để cảm ơn. Em thì lại muốn nhân tiện nhờ kiểm tra lại xem mấy ứng viên cu li sáng giá của công ty mình có nói đúng không và cũng tiện thể nhờ giới thiệu vài người đang làm quản lý giống cậu ấy”. “Ờ đi nhanh về nhanh nhé”.

Hắn cười hềnh hệch, vâng một cái rồi lấy đồ dùng cá nhân đi mất hút.

Nguyễn Hùng Cường | Kinhcan24
HRM Blogger / HRM Consultant / KM for HrShare Community at Blognhansu.net.vn

Hắn điên lắm, nghề tuyển dụng ơi là nghề!

Hắn điên lắm, nghề tuyển dụng ơi là nghề!

Dọc hành lang, hắn vừa đi vừa chửi... Bao giờ cũng thế, cứ phỏng vấn xong hay đọc hồ sơ hay làm cái gì liên quan đến ứng viên là hắn lầm bầm chửi.

Bắt đầu từ việc tuyển lao động phổ thông. Công ty không đòi hỏi nhiều về trình độ, thậm chí hắn còn phải đi phát tờ rơi, dán cột điện. Dân phòng, dân phố đuổi trối chết. Rồi hồ sơ thì chỉ cần đủ cái chứng minh thư photo với cái hộ khẩu photo là ổn rồi, không cần gì, mặc dù đăng tuyển cũng ghi rõ là nam trên 1m65 nhưng rồi m55 cũng nhận. Ấy thế mà, đồng ý vào công ty với mức 4 triệu, thề thốt các kiểu, cháu yên tâm, bác làm đây đến Tết mới về quê, nhưng rồi tích tắc chưa đủ 30 ngày là "đau ốm, mẹ nhập viện, con cái bác không cho làm....". Hôm sau đi làm đã thấy ở công ty kia chỉ vì người ta trả 4 triệu rưỡi. Thế là lầm bầm chửi. Dần dà rồi cũng qua... nhưng hắn chán, vì suốt ngày toàn gặp người nói dối.

Có hề gì? Lao động phổ thông có phải của riêng ai ?

Sau hắn lẩm bẩm chửi ứng viên có ăn có học hơn, văn phòng hơn. Công ty hắn cần thực tập, rồi cần một số nhân viên mới ra trường. Ứng viên không còn phải nộp trực tiếp mà qua email là được. Cứ nhận CV là hắn bắt đầu khấn kinh. Hắn đâu có yêu cầu gì nhiều cho cam. Chỉ cần gửi CV cho hắn là vui. Vậy mà cứ 10 cái mail đến, được 1 cái CV chuẩn, có tiêu đề, có thưa gửi đàng hoàng, và có cái CV cho ra hồn. Còn lại thì như ứt. Hắn còn liệt kê hẳn 40 cái lỗi mà các bạn mới ra ràng hay gặp phải. Hắn điên nhất là gặp mấy mail kiểu này:

Subject: (không có chủ đề); Gửi anh Cường; Chào anh Cường; Help me; Hello Cường; hi anh; cong viec; Thư ứng tuyển; Gửi anh CV xin việc; CV và thư ứng tuyển; e xl, hôm qua e sơ ý chưa lưu Cv nên Cv hôm qua e gửi anh bị thiếu một phần. e gửi lại anh CV của em …

Nội dung: (trống trơn); Không thưa gửi gì cả; Tự nhiên gửi thư mà không hiểu tại sao lại gửi; Đọc thông tin tuyển dụng rồi vậy mà vẫn còn hỏi lại xem cần gửi cái gì; lần đầu tiên e viết cv_còn cần thêm thông tin gì anh cứ bảo em ạ.; File đính kèm có mật khẩu; …

Điên lắm, hắn lầm bầm nhiều mà mấy đồng nghiệp ngỡ hắn bị ma ám. Thỉnh thoảng họ lại lấy cái giấy đốt lửa, rồi hơ hơ. Hắn nhìn thấy lạ lắm mà không hiểu tại sao.

Thế cũng chả sao! Ứng viên mới ra trường có của ai?

Rồi hắn lại bức xúc, rõ ràng là hắn đã ghi rõ rằng nếu vượt qua vòng hồ sơ, công ty sẽ liên hệ trong 5 ngày. Nếu không được, vui lòng hẹn gặp lại dịp khác do hồ sơ chưa phù hợp. Ấy thế mà, hắn nhận được mail “hất hàm”: "Thế nào rồi bạn, mong bạn sớm cho tôi câu trả lời"; “tại sao em ko nhận được mail phỏng vấn...”, “Tại sao... Tại sao?...” Ôi hóa ra ứng viên là bố của hắn à !!!!. Lại còn có ứng viên, hắn mời đến phỏng vấn nhưng không đạt, về inbox mắng vốn... làm mất thời gian, yêu cầu cao hơn mức lương, đòi hỏi nhiều hơn trong mô tả công việc...thật thất vọng với cung cách của công ty to thế mà lại vậy.

Tức mình, hắn chửi cả cái phần mềm 360 lẫn bọn photoshop. Cái CV của ứng viên với cái hình đẹp lung linh, hoa hậu cũng mê. Gặp trực tiếp, phỏng vấn xong, sếp ở bển mới về nhìn hắn như ăn tươi nuốt sống “Cậu cho tôi ứng viên gì mà xấu xấu bẩn bẩn như thế hả?”. Hắn lạy các ứng viên: LÀM ƠN HÃY LÀ CHÍNH MÌNH VÀ CHỌN CÔNG VIỆC PHÙ HỢP VỚI MÌNH. Dù có dùng photoshop thì cũng đừng quá đà để bị khác biệt mình quá như thế dễ bị loại hơn và khiến nhà tuyển dụng cảm giác như bị LỪA vậy.

Chửi ứng viên xong, hắn chưa đã mồm nên quay ra chửi luôn công ty. Gì mà cho cái khoảng lương bé tẹo, lại còn thấp làm hắn không thể thỏa thuận với ứng viên được. Hắn đã kiến nghị bao nhiêu lần rằng thế này khó tuyển lắm. Ấy thế mà khi gặp sếp, con bé trợ lý cạnh đó cứ câng câng nói rằng lương thế rất là tốt. Hắn nghĩ trong đầu “tốt thì ông đã tuyển xong rồi con ạ”. Sếp thì lại tiếc tiền thế mới a cay chứ. Hắn ức lắm, rồi có ngày hắn sẽ kiến nghị sếp của sếp để cải tổ lại hết.

Hắn chửi công ty, vẫn không có hề gì? Công ty có là của riêng thằng nào? Hẵn cũng cổ đông trong diện ESOP cơ mà.

Tức mình, hắn chửi cả hội đồng tuyển dụng phỏng vấn nhưng cả hội đồng thi ai cũng nhủ: "chắc nó chừa mình ra". Người đâu mà khó tính, toàn các ứng viên xinh tươi ngon nghẻ thế này mà chả chọn được ai. Mà đâu phải hắn làm qua loa. Hắn kỹ tính lắm, lọc hồ sơ chán, phỏng vấn qua điện thoại rồi còn kiểm tra giới thiệu đàng hoàng. Có khi ứng viên thuộc loại “top” ý chẳng chơi. Cáu nhất là tuyển nam cửu vạn nhưng lại có ông “Anh thích các cậu áo hồng, mặt trắng, môi đỏ”. Hắn đã vả 2 vả trong suy nghĩ vào đúng cái mặt đồng chí vừa nói câu đó.

Tức thật!!
Ờ!! Thế này thì tức thật!!.
Tức chết đi được mất.
Hắn điên lắm, nghề tuyển dụng ơi là nghề!

Cuối cùng thì hẵn cũng về được phòng. Ngồi chưa nóng ghế thì mọi người quay ra hỏi: “Thế nào có phỏng vấn được không ? Chưa được à? Thế thì tèo! Sếp ở bển sắp về. “

Nguyễn Hùng Cường | Kinhcan24
HRM Blogger / HRM Consultant / KM for HrShare Community at Blognhansu.net.vn
Mục lục:
- Seri CEO và QTNS của tôi: https://goo.gl/Afmd6V
- Các bài viết về QTNS của Group QTvKN: https://goo.gl/2NBreq

#quantrinhansu #blognhansu #nhansu #nghetuyendung

Ác mộng nghề tuyển dụng

Hôm nay, hắn bước đến văn phòng sớm. Hành lang bình thường hay rộn ràng tiếng nói cười đi lại, lúc này vắng lặng như tờ. Bên ngoài mưa rả rích càng làm cho cái dài hun hút bám lấy 2 bức tường. Hắn đến phòng của mình với tâm trạng không thể thoải mái được. Cơn ác mộng hôm qua vẫn còn lởn vởn trong đầu óc. Bật bài "Dòng thời gian" - vốn là bài ưu thích, hắn ngồi phịch lên chiếc ghế và nhớ lại cái giấc mơ làm hắn nửa đêm bật tỉnh, mồ hôi đổ như tắm. Mặc dù cái điều hòa lúc đó vẫn pho pho nhả các dòng khí mát lạnh.

Giấc mơ của hẳn là những tiếng "tút tút ....cụp". Hắn đang gọi điện cho ứng viên. Đặt lịch mãi mới ra được cái lịch của sếp bay từ bển về. Sếp "ok". Phòng ốc cũng "ok". Ứng viên cũng "ok" nốt. Vậy mà sao chả thấy ai đến. Sếp ngồi phòng bên, mặt rất lạnh lùng bảo trợ lý: "Em ra xem cậu Cường gọi ứng viên thế nào? Sắp đến giờ rồi mà chả ai đến?". Em trợ lý "dạ" một tiếng rõ to rồi đi sang. Em cũng không quên mang theo bộ mặt lạnh lùng điển hình của sếp. Hất hàm, em hỏi: "Anh Cường, tình hình thế nào? Anh đừng đùa với chính quyền nha. Hôm nay thể nào cũng có người bay từ tầng thượng tiếp đất không qua cầu thang đấy". Mồ hôi vã ra, hắn nuốt nước bọt cái ực: "Ừ! Được rồi. Anh đang gọi cho ứng viên đây". Hắn nhấc điện thoại lên, bấm số gọi và vẫn chỉ nghe thấy tiếng "tú tút ...". Vừa nghe tiếng "cụp", hắn thấy mình chơi vơi. La thất thanh "cứu tôi", hắn choàng tỉnh giấc.

Mở mắt ra, thấy cái điều hòa, hắn hết hồi. Tự lẩm bẩm "Mơ thôi" rồi lại ngủ tiếp.

Hắn đang cầm chiếc điện thoại lơ ngơ, tự dưng thấy bên tai có tiếng thánh thót của em trợ lý "Anh Cường, vào phỏng vấn đi. Ứng viên cuối rồi". Choàng tỉnh, hắn tất tải vào ngồi, mỉm cười thật duyên với ứng viên rồi ngồi xuống. Bên cạnh là sếp uy nghiêm đang ngồi ở giữa. Hắn bắt đầu các thủ tục phỏng vấn theo một cách hết sức chuyên nghiệp có thể. Đầu tiên là chào hỏi ứng viên, nói dăm ba câu hỏi han đường xá, thời tiết để ứng viên thoải mái hơn một chút. Sau vài ba câu hỏi thăm, hắn mời ứng viên uống nước và xin phép được bắt đầu phỏng vấn. Hắn giới thiệu sếp hắn rồi đến công ty và dăm ba điều về sự quan trọng của vị trí cùng với hi vọng rằng ứng viên sẽ phù hợp. Ứng viên lần này rất tốt, chuyên nghiệp và dường như phù hợp với vị trí. Hắn ưng cái bụng ghê. Nhìn sang thấy sếp cũng giãn cơ mặt đi nhiều. Phỏng vấn xong, về làm việc được một lúc. Hắn thấy cái mail của ứng viên. Hí hửng mở ra: "Em rất cám ơn anh Cường và công ty nhưng anh rất tốt và em rất tiếc". Trời.... Hắn thấy tối sầm lại, tiếng lanh lảnh bên tai của em trợ lý "Anh Cường ...", rồi lại thấy chơi vơi. Hắn lại la lên "cứu tôi" rồi choảng tỉnh giấc. Mồ hôi vẫn vã ra. Hóa ra là giấc mơ. Hắn đứng dậy, kiếm cốc nước uống rồi đi ngủ.

Màn hình nháy một cái, kéo hắn lơ mơ về thực tại. Hóa ra là mail của ứng viên đồng ý nhận việc. Hắn rú lên "ha ha. Ta đã xong 1 job (1 vị trí)". Hắn gọi lại cho ứng viên dặn dò một vài việc cần. Rồi thông báo cho các phòng ban về nhân sự mới để họ chuẩn bị. Thoát cái, thời gian ứng viên cũng đến, hắn đã gọi điện cho ứng viên trước đó hai hôm để đảm bảo ứng viên nhớ lịch. Ứng viên trả lời một cái ầm ờ lằm hắn hơi chột dạ. Nhưng tặc lưỡi, hắn nghĩ, ứng viên giờ chuyên nghiệp rồi, chắc không sao. Chờ chờ mãi, ứng viên chả thấy đâu. Hắn nóng như lửa. Hôm trước lỡ liên hoan vì hoàn thành job. Giờ lại gặp vấn đề sao ta ?. Nửa tiếng rồi một tiếng trôi qua, cứ bốc điện thoại lên gọi cho ứng viên là hắn lại nghe thấy "tút ..... tút .....". "Cụp", hắn tự nhiên thấy mặt sếp cười nhăn nhở rồi lại chơi vơi. "Cứu...". Hắn bật dậy thêm lần nữa trên chiếc giường của hắn. Mồ hơi rơi, hắn nghĩ sao lại mơ mấy lần thế này. Mơ thế nào toàn gặp ác mộng. Hắn quyết định không ngủ nữa, bật đèn lên và nhìn đồng hồ. Giờ mới có 2h sáng. Thế là lấy cái điện thoại để lướt facebook.

Em lễ tân lay lay hắn "Anh Cường, có ứng viên ngồi chờ anh ở phòng họp. Anh làm gì mà cầm cái điện thoại tay cứ lướt lướt cái facebook mà chả nghe em gì thế?". Hắn bật ngước mặt lên, em lễ tân xinh tươi đang trước mặt hắn. "Ờ ờ! Xin lỗi em, anh không tập trung. Em để anh ra tiếp". Đi dọc hành lang ra phòng họp, hắn nhìn thấy ứng viên ở xa xa. Mở cửa phòng họp, hắn tươi cười "Chào em! Cám ơn em đã đến đúng giờ. Anh xin mời em đến phòng Nhân sự để làm thủ tục". Hắn cùng ứng viên đi đến phòng Nhân sự, chào anh em ở trong phòng, làm các thục tục về hồ sơ rồi dẫn xuống bộ phận cần người. Giờ ứng viên đã trở thành nhân viên thử việc. Theo quy trình hội nhập bài bản mà hắn đã duy trì, hắn yên tâm và khoai khoái vê tiếp tục công việc của mình: tuyển. Vừa ngồi vào bàn làm việc, quay ra đã thấy em trợ lý với khuôn mặt hằm hằm của sếp đứng bên cạnh. Em nói "Anh Cường à? Em nhân viên thử việc đã xin nghỉ". Hắn: "Cái gì? Vẫn ngon nghẻ mà em. Em ý nghỉ vì lý do gì thế?". "Mất hứng làm việc!". Em trợ lý hét vào mặt hắn và hắn thấy tối ùm với cảm giác chơi vơi lần nữa xuất hiện. Hắn la lên "Không ...". Bật người, mở mắt ra, hắn thấy căn phòng sáng ánh đèn của mình. Chiếc điện thoại đang nằm chỏng chơ ở dưới sàn nhà. Mồ hôi lúc này làm ướt chiếc áo ngủ, hắn thay áo, cầm chiếc điện thoại lên.

Đồng hồ điểm 5h sáng. Hắn quyết định không ngủ nữa mà ra ngoài tập thể dục, thư giãn và chuẩn bị đi làm...

Bài hát dòng thời gian vẫn đang vang lên. Ở góc bàn quen thuộc, hắn nghĩ về giấc mơ và nghề tuyển dụng của hắn. Ai mới vào nghề hẳn sẽ như hắn. Nghề này áp lực và rất dễ chán. Đôi khi là cả cái cảm giác nản chí nữa. Nghề này cần một trái tim bình thản và một tính cách kiên nhẫn trước những thử thách của chữ tuyển. Hắn tự động viên, thôi mạnh mẽ hơn, bền chí hơn và cắm đầu vào chiếc máy tính để chuẩn bị công việc. Chợt hắn thấy cái vỗ vai. Ngước lên, thấy sếp đang tươi cười đứng bên nói "Cường! Em làm tốt lắm". Hắn "Aaaa! Cứu ..."

Có vẻ như ngày nay các bạn trẻ không còn nhận ra đâu là giá trị thật của bản thân hay công việc nữa

Có vẻ như ngày nay các bạn trẻ không còn nhận ra đâu là giá trị thật của bản thân hay công việc nữa. Có thể các bạn cho rằng các bạn tài giỏi, nhưng nếu các bạn tài giỏi như vậy hãy tự ra mở công ty hoặc làm chủ. Đừng núp bóng công ty để lãnh lương hằng tháng và vỗ ngực ta là người tài.

Cty tôi tuyển dụng 5 vị trí. Số lượng nộp hồ sơ cũng được hơn 50 bộ. Tạm gọi là nhiều đi. Gọi điện thoại cho từng ứng viên ''mời'' phỏng vấn, còn lại 40 bộ (10 bộ kia đang đi làm, cuối tháng mới nghỉ để có thời gian đi phỏng vấn, dù hôm nay mới chỉ mùng 5).

Sau đó tỉ mỉ viết email mời ngày giờ tới phỏng vấn, nếu không tới được giờ đó vì bận thì có thể báo lại lịch cho 20 cái mail (cần thêm thông tin công ty để biết có làm được hay không). Kết quả nhận được 5 cái mail phản hồi, trong đó 3 cái báo đang ở quê chưa vào kịp, xin hẹn 1 đến 2 tuần nữa. 2 mail còn lại thì 1 mail xin dời ngày, 1 cái đồng ý phỏng vấn đúng 10h00.
Khoan hãy nói tời việc lương hưởng hay môi trường làm việc nhé.

Hôm sau bạn ứng viên tới đúng phút nhưng sai có 1 tiếng đồng hồ.
- Cười cười "đường kẹt xe quá"".
Vâng! 11h trưa kẹt xe!

Khi phỏng vấn xem mức lương cũ của em thế nào? Vì sao em nghỉ làm? Thì các em ấy bô lô ba la nào là lương tháng hơn 10tr, bảo hiểm đầy đủ, môi trường làm thân thiện vui vẻ. Em chỉ muốn tìm môi trường lớn hơn, chuyên nghiệp hơn để vươn lên vị trí cao cấp.
- Em đã làm được những từ khóa nào lên top ở cty cũ?
- Dạ! em chưa có từ nào vì seo từ khóa không phải là chuyên môn của em. Em biết viết bài, tìm tài liệu đăng web và đăng tin rao vặt.
=> Vâng! em sắp hái được cả mặt trăng rồi đấy.

* Lại có một số em ứng viên khác tới.
PV : em đi làm qua chỗ này có xa không? Em sẽ đi làm được chứ?
UV : Dạ em không biết là xa vậy ạ. Em cứ tưởng...
=> Vâng! Đi làm việc mà tưởng với tượng thì em nên tưởng tượng là mình đang đi đào vàng sẽ mau giàu hơn.

* Một ứng viên vào vị trí nhân viên kinh doanh:
PV : Em yêu cầu mức lương thử việc bao nhiêu?
UV : Dạ! Theo mức cty cũ từ 9-10tr và hoa hồng 3%
PV : Doanh thu em làm cho cty cũ cao nhất là bao nhiêu vậy em?
UV : Dạ cao nhất là 100tr.
=> Vâng! 100tr trả hết 13tr tiền lương, hết 70tr tiền vật tư, nhân sự và mặt bằng thêm 10tr nữa là gần hết luôn lương giám đốc. Thôi thì em thuê anh đi, lương tháng 10tr anh đi làm cho nhàn, khỏi tính toán nuôi cả công ty chi cho mệt.

* Lại có một em ứng viên vào vị trí thợ điện:
PV : Em muốn mức lương bao nhiêu?
UV : Dạ 8tr em mới làm ạ.
PV : Em có kinh nghiệm bao nhiêu năm rồi?
UV : Em mới ra trường, trước em có thực tập ở một công ty về điện rồi ạ.
PV : Như vậy sao em yêu cầu mức lương cao thế?
UV : Dạ, vì em thấy thằng bạn em cũng học như em mà lương nó 8tr rồi ạ.
=> Dạ, vâng! Sao bạn không nhìn lại tại sao ''thằng bạn'' nó được như thế mà bạn lại không được như thế? Sao bạn cứ so bì mức lương mà không tự hỏi khả năng làm việc của nó và sự sáng tạo của nó mang lại cho công ty kia.

Kết quả sau bao ngày phỏng vấn mình cũng lựa được một Anh lớn tuổi sinh năm 80 vào làm và tự hào với 8 năm kinh nghiệm. Cho phép Anh tự lập kế hoạch làm việc trong 3 tháng để duyệt và tự triển khai mà không cần phải giám sát hay quản thúc.

Ngày thứ 1: tới cty lúc 9h25.
- Dạ, Em tưởng công ty mình làm việc 9h00 ạ.
Ngày thứ 2: Xin nghỉ buổi sáng vì bị ốm, chiều đi làm khỏe re. ?????
Ngày thứ 3: Loay hoay mãi với đống hình ảnh mà chưa biết nên bắt đầu từ đâu.
Ngày thứ 4: 9h30 không thấy mặt mũi đâu cả. Nói với kế toán nếu Anh ấy lên thì nhắn là ''không cần làm nữa nhé''.
2h00 chiều thấy tin nhắn xin nghỉ về quê trị bệnh.

==> Vâng! Xin thưa với các bạn đã đi làm, đang đi làm và sắp phỏng vấn đi làm. Các bạn khi bắt đầu nộp hồ sơ thì cũng nên chú ý cái thông tin một chút. Cty này ở đâu? tiện đi lại không? Làm ngành gì? phù hợp với mong muốn của mình không? Mức lương thể nào? Mình đáp ứng nổi không? Khi nhà tuyển dụng đã gọi mời thì chịu khó lắng nghe một chút, khi nhận được email mời thì cũng dùng phép lịch sự tối thiểu mà trả lời lại cái email rằng: Tao éo đi được hay là công ty mày không xứng đáng... Để nhà tuyển dụng họ còn biết mà sắp lịch công việc đón tiếp bạn. Khi đi phỏng vấn các bạn cũng đừng ba hoa chích chòe quá làm gì. Vì bạn có nói tới cung trăng mà khi làm thực tế chẵng được gì thì cũng một sớm một chiều bị đào thải. Các bạn có biết với một cty họ cũng phải cân nhắc việc bạn làm ra 10 đồng thì bạn mới được nhận một đồng không? Đừng nghĩ bạn mới là người giỏi tính toán, đừng để cái khôn lõi ngấm vào máu của bạn. Vì ở đời có biết bao người khôn lõi hơn kinh nghiệm lõi vặt hơn bạn.

FB: Lão Lang Băm

Suy nghĩ trong những ngày hỗ trợ công ty phỏng vấn công nhân …

1/ Các công ty tuyển dụng nhiều, cạnh tranh khốc liệt:
Ra Tết, công ty nào cũng bắt đầu tuyển nhiều, công ty nào cũng toàn tuyển đến vài trăm, vài nghìn công nhân. Nhìn thì thấy cơ hội việc làm rộng mở lắm, nhưng thực tế trong đó là biết bao sự cạnh tranh. Cạnh tranh giữa công ty với công ty, cạnh tranh giữa công nhân với công nhân. Phân tích những cái này thì đến vài chương mới hết, nên tạm kết ở đây.

2/ 95% các công ty chỉ tuyển NỮ, không ( hoặc ít ) nam
Chẳng hiểu từ bao giờ, các công ty lại kiêng kỵ công nhân nam đến vậy. Mà việc kiêng kỵ không chỉ ở 1 quốc gia, chẳng hiểu sao nó trở thành nỗi sợ, từ HQ, TQ, NB,... đều chỉ thích tuyển công nhân nữ. Và mọi người coi đó là 1 chân lý đúng, nên không cần tiếp tục bàn cãi về độ đúng của nó!

Và thế là trừ những công nhân nữ đạt yêu cầu, thì còn 1 bộ phận công nhân nữ quá độ tuổi cũng được tuyển, trông có vẻ chậm chạp tí cũng được tuyển, học vấn không đến đâu cũng được tuyển...Phải tuyển cho đủ số. Biết làm sao được, cần nhiều quá!

Và thế là công nhân nam, 1 bộ phận khá khá xuất sắc cũng không được tuyển, học vấn cao đẳng, đại học cũng không được tuyển, nhanh nhẹn cũng không được tuyển, mà chỉ " chờ thông báo" , " chờ sắp xếp", " chờ sàng lọc"...

Nhưng các công ty chỉ tuyển nữ, không tuyển nam cũng có lý của nó.

3/ Đa phần NỮ thực sự chăm chỉ, đa phần NAM thực sự lười
Trong phần " quá trình làm việc", hỏi bất cứ công nhân nữ nào, trừ những người SN 98 mới tốt nghiệp, thì cũng có thể lập tức kể ra vài cái công ty họ đã từng làm, từ năm nào đến năm nào, ở vị trí nào, mức lương, nguyên nhân lý do nghỉ việc...

Còn hỏi công nhân nam thì đến 80% các anh ậm ừ, làm nghề tự do, làm kinh doanh tại nhà, làm xây dựng, ở nhà phụ giúp bố mẹ.
-"Bố mẹ anh làm nghề gì?"
-"Bố mẹ em làm ruộng"
Bố mẹ làm ruộng thì anh có cần phải ở nhà giúp đỡ đến 5,6 năm như vậy hay không?
Nên nói một câu chân thật, với bộ phận người Việt như vậy, thì nước mình còn lâu mới giàu mạnh. Vì họ là người đàn ông trong gia đình, mà họ chỉ biết đến cái QUYỀN, chứ không biết đến NGHĨA VỤ của họ, không nhận thức được áp lực đặt lên lưng họ.

Và còn các chị, các chị chiều chồng cho lắm vào! Ôm hết cái vất vào người, lăng xả kiếm tiền cho chồng ở nhà gia trưởng.

4/ Người quen, người thân được ưu tiên
Trong bối cảnh cạnh tranh như vậy, tất nhiên những người quen thân có ưu thế. Tuy chưa đủ điều kiện, nhưng dù sao có người nhờ, dù sao là người quen của anh A, chị B, chị C thì thôi cũng vào. Yếu tố này làm cho 1 phần những bạn nam, vốn dĩ có đủ điều kiện vào công ty, thì lại bị đánh trượt. Thứ nhất hậu duệ, thứ hai quan hệ, thứ ba tiền tệ, cuối cùng mới đến trí tuệ cơ mà!

Suy cho cùng, thì đó là tình trạng chung của toàn xã hội! Vì có những người sống theo lối sống quan liêu đưa ra yêu cầu, và có những người tiếp tay cho lối sống quan liêu hưởng ứng, nên nó cứ tồn tại mãi.

5/ Kết:
Nhìn người công nhân đi xin việc thật sự thấy họ vất đấy các bạn ạ! Hoặc từ xa đến, chờ đợi vờ vật; hoặc hoàn cảnh khó khăn, biểu hiện ra trên từng khuôn mặt; hoặc mang sự thất vọng vì phỏng vấn rất nhiều công ty không có hồi âm; hoặc mang lo lắng, không biết lần phỏng vấn này có thuận lợi.... tất cả làm cho họ trông thực sự đáng thương!

Nên các công ty khác, mà có cái hội nhận tiền của công nhân ấy, lấy tiền trên mồ hôi nước mắt của họ ấy, là cái hội không có quả tim, không có óc! Nhận tiền của công nhân là một cái tội đấy ạ!
Dù sao đánh kẻ chạy đi, không đánh người chạy lại! Dù trước đây các anh có ăn không ngồi rồi, nhưng giờ có ý thức đi tìm việc làm, cũng mong các anh tìm được việc làm ổn định, có thu nhập ổn định, để giảm bớt khó khăn trong gia đình!

Còn bản thân công ty mình, cũng cố gắng nới rộng tỷ lệ ra một chút, để thêm cơ hội cho các anh vậy!

Nguồn fb Bui Thuy: facebook.com/buithuy250591

Thất vọng với các bạn mới ra trường

Chuyện thái độ làm việc của các bạn mới ra trường là chuyện muôn thủa, lúc nào cũng có, năm nào cũng có vào chỗ nào cũng có. Dưới đây là chuyện mới nhất. Anh chị em và bạn bè muốn đọc các bài viết tương tự vui lòng xem thêm ở các bài viết liên quan.

#8721: Thất vọng với các bạn mới ra trường. Chào các bạn, tôi là K47 của trường, tôi cũng học tập và ra trường như các bạn thôi, cố gắng một thời gian thì tôi đã được lên cấp quản lý. Tôi đã ở 4 vị trí quản lý vì mình từng làm cho 2 công ty, 2 công ty này đều có các dự án nhỏ và tôi đều tham gia với các vị trí như trưởng nhóm, quản lý khu vực và hiện nay đang là quản lý vùng. Tôi nói thật là cực kỳ thất vọng với các bạn sinh năm 93 94, trước đó là 92 là những bạn mới ra trường. Tôi thất vọng vì có những thứ nó thuộc về ý thức và sự chăm chỉ - là những yếu tố của chính bản thân các bạn chưa kể đến kinh nghiệm. Vậy mà không làm được?

Tôi không hiểu có mỗi quy định đi làm đúng giờ mà các bạn không thực hiện được là sao? Tắc đường, hỏng xe, phải đi đây đi đó? Là sao? Tắc đường thì đi sớm, xe thì làm gì mà hỏng suốt, lần nào cũng có lý do, từ các bạn học Kinh tế cho tới Thương mại cho tới Ngoại thương... ngay cả việc họp cũng đi muộn.

Tôi không hiểu tôi đã nói "các em không biết cứ hỏi, đây là dự án mới nên còn rất nhiều thứ mới" vậy mà có khó khăn không hỏi chậm deadline, rồi không hề chủ động, đến lúc ảnh hưởng đến các bộ phận khác mắng cho thì dỗi xong nghỉ?

Tôi không hiểu, có những thứ thuộc về chăm chỉ như tôi giao cho các bạn công việc chăm sóc khách hàng cũ, có quy trình, có cả văn bản về việc giải quyết xử lý tình huống vậy mà có những vấn đề bé như mắt muỗi vẫn để khách hàng phản ánh. Rồi khi phỏng vấn tôi nói rằng công ty sẽ có 1 phần mềm quản lý nhân viên online trên bản đồ là sợ? Bạn sợ gì? Cây ngay không sợ chết đứng sao phải sợ.

sinh vien luoi

Có những thứ mới nhắc nhở hôm trước, hôm sau sai được. Tôi đã có rất nhiều bạn trẻ làm ở dưới, những bạn có tôn ti trật tự, có kỷ luật chăm chỉ tôi luôn có những hình thức thưởng các bạn ấy. Có những bạn kêu nhà khó khăn tôi liền đẩy doanh số cho. Có rất nhiều bạn ở lại và có một số bạn tôi còn phải nói rằng "Anh không còn gì để dạy và chỉ các em nữa" khi các bạn ấy muốn nhảy việc vì các bạn ấy giỏi. Tôi biết, giỏi dựa vào doanh số của bạn ấy, giỏi dựa vào mức độ hoàn thành công việc và xử lý sắp xếp công việc. Nhưng tất nhiên, thưởng phải có phạt. Đến lúc đưa ra quy định phạt thì lại kêu lên kêu xuống, lúc vào thì vâng vâng dạ dạ lúc chuẩn bị và nghỉ việc thì lại nói xấu sếp, nói xấu cả đồng nghiệp?

Có bao giờ bảo đi làm lại bắt gặp đi với người yêu ngoài đường, lên công ty check-in xong lại đi thị trường hóa ra là ngồi chơi điện tử.

Tôi không hiểu các bạn muốn gì, những bạn trẻ, các bạn mới ra trường, ngay cả bản thân mình còn chưa có ý thức, chưa chủ động vậy còn đòi lương cao, đòi quyền lợi, đổ tội cho người khác, không hề chủ động... Có vẻ như chúng ta bị mắc bệnh không biết mình là ai, ở đâu thì phải. Các bạn định đến bao giờ mới làm việc 1 cách tử tế đây?

Nguồn: Facebook NEU Confession

Thức tỉnh đi các thanh niên – tôi trả lương cho các bạn để làm gì vậy?

THỨC TỈNH ĐI CÁC THANH NIÊN

Lâu lắm chẳng viết mấy bài chia sẻ về công việc do bận chạy dự án, nên nay tiện thấy mấy chuyện mình cũng viết cho các bạn cùng tham khảo.

Không biết tự bao giờ các em sinh viên mới ra trường, các em mới đi làm vài năm lại tỏ ra lộng ngôn như vậy. Lộng ngôn từ cách hành xử, lộng ngôn trong câu từ. Dùng từ lộng ngôn để nói giảm nói tránh, nhưng nói trắng ra là láo.

Trên đời này, có 1 loại người mà khi kiêu ngạo ít khi bị ghét, ngược lại, thậm chí còn được nể. Đó là những người TÀI GIỎI. Vì họ giỏi, nên họ ăn nói đôi khi ngông cuồng, tự cao tự đại. Nhưng nhìn vào thành quả họ có được, người ghét có ngứa mắt đến mấy cũng phải nuốt cục tức vào trong.

Hơn 20 năm trên đời, tôi chỉ gặp có 1 người như vậy. Đó chính là TÔI.

Phải, tôi chưa thấy ai ngạo mạn hơn tôi cả. Nhưng chính vì tính cách ngạo mạn và tự tin, khiến tôi luôn cố gắng và nỗ lực hết sức mình, để thực hiện những gì mà tôi tuyên bố. Đó là vì danh dự. Tôi cho phép người khác ghét tôi, nhưng không cho phép họ khinh tôi. Bằng bất cứ giá nào.

Hồi đi làm, tôi chuyên bật sếp và bảo vệ ý kiến của mình đến cùng. Đa số sếp tôi sai, nhưng ông ta nhịn tôi như nhịn cơm sống. Bởi vì mỗi lần ông ta nhịn, tiền lại chui vào túi ông ta. Nếu nhịn mà được tiền, thì tôi cũng sẽ nhịn như vậy. Bởi thế, sau mấy năm đi làm thuê quần quật, sống mái với nghề, ranh con nhưng toàn được làm sếp chỉ thiên. Tôi quyết định nghỉ việc, làm những thứ cho mình bởi 1 suy nghĩ:"Tại sao mình phải đi kiếm tiền cho người khác, trong khi mình có thể kiếm tiền cho mình nhỉ?"

ao tuong lam viec

Và thế là tôi đi kiếm tiền, mà không chỉ kiếm tiền đơn thuần, tôi luôn muốn kiếm THẬT NHIỀU tiền.

Trong qúa trình làm chủ, tôi có tiếp xúc và va chạm với nhiều kiểu người. Đã lâu tôi cũng ít khi tin vào những lời giới thiệu bản thân của các bạn sinh viên mới ra trường, hay mới đi làm:

- Em rất thích công việc ấy, em không có gì ngoài sự nhiệt tình. Em sẽ làm hết sức có thể.
- Em thích cá tính của chị, ngưỡng mộ chị, nên em muốn được là nhân viên của chị.

Rồi chỉ vào làm 1,2 tuần cái bộ mặt thật nó sẽ dần lộ ra. Các bạn trẻ rất LƯỜI, THỤ ĐỘNG, CHỈ THÍCH CƠM NẾP ĐÓNG SẴN. Yêu cầu lương tốt nhưng làm ít. Yêu cầu chuyên nghiệp nhưng bản thân làm việc hơn mèo mửa. Chưa xa rời công ty nhưng có tư tưởng phản. Tôi đều cho qua hết, và trả lương đẹp. Vì tôi cho rằng, tôi không cần phải là người dạy cho các em biết. Sau này, xã hội sẽ cho các em những bài học, đó mới giá trị với các em. Nói thật, để giết hay diệt một người nào đó, nó không quá khó. Nhưng tôi tin, thời gian sẽ vun đắp để các em cứng cỏi hơn.

Các bạn nhân viên đa số đòi bỏ việc để thể hiện cái tôi, làm mình làm mẩy, hay tỏ ra là mình tài giỏi. Hầu như ai xin nghỉ, tôi đều cho nghỉ khẩn trương, trừ khi có việc gia đình. Nhưng sau khi đồng ý cho nghỉ, lại xin quay lại làm việc, tôi gặp quá nhiều. Có bạn còn nói với tôi rằng:

- Ít ra em cũng được giải nhì Hoá quốc gia, em đâu phải [email protected]#$%^&

Ồ, ôm cái giải ấy đi mà xin việc ở đâu thì đi em nhé. Chị không cần. Trong vai trò làm chủ, tôi chỉ quan tâm 1 việc thôi, BẠN CÓ LÀM ĐƯỢC VIỆC HAY KHÔNG, làm tốt tôi tự động nâng lương và thưởng, không cần phải nhắc. Đi xem ngoài kia, những con người đang lao động, họ vất vả đến nhường nào và lương họ được bao nhiêu?

Có 1 bạn trai, ra trường như 1 tờ giấy trắng, nói ngưỡng mộ tôi mà xin vào công ty làm việc. Tôi tạo điều kiện cho học nghề, khi còn chưa biết gì về kinh doanh, không biết kĩ năng giao tiếp tối thiểu là gì, chưa từng biết gì về thị trường. Học thì ngành kĩ thuật. Em nằng nặc đòi đi thị trường để chứng minh năng lực, khi đề xuất mức lương thì nói 10 triệu lương cứng, doanh số x%, phụ cấp abc ... Tôi nói em dựa vào đâu để đưa ra mức lương cứng ấy, thì em nói rằng:

- Em xem mức lương ấy dựa trên anh X, và anh Y làm ở Unilever, Acecook ... Lương của các anh ấy như thế ạ.

- Ồ, em so cùng công việc, nhưng em không so cùng vị trí. Cho chị hỏi, vị trí của em với vị trí của các anh ấy khác nhau như thế nào?

Chẳng có doanh nghiệp nào không muốn trả lương cao cho nhân viên cả, nếu họ làm được việc thì phải trả thật cao, thật cao, để giữ chân họ. Trả họ 200 triệu mà 1 tháng họ kiểm được mấy tỉ, trả nhanh còn kịp. Nhưng quan trọng các bạn có gì?

Hỏi các em có biết cái này cái kia không? Các em cái gì cũng nói BIẾT, nhưng lúc bảo làm, các em không thể làm. Vậy tôi trả lương cho các bạn để làm gì vậy?

Bao giờ các bạn trong vai trò làm chủ, phải trả đủ thứ tiền lên đầu, lúc ấy các bạn mới thôi ảo tưởng. Doanh số không phải là thứ doanh nghiệp đút hết được vào túi. Và chừng nào còn ấu trĩ như vậy thì chỉ có thể đi làm thuê thôi.

HÃY THỨC TỈNH ĐIIIIII

Nguồn Trâm Tạ: facebook.com/tram.ta.14/posts/1162791667125931

Tâm sự nhà tuyển dụng gửi cho ứng viên

Lâu lâu lại đọc được tâm sự như vầy. Hóa ra nửa thập kỷ qua, chúng ta vẫn vậy nhà tuyển dụng buồn với ứng viên và ứng viên buồn với nhà tuyển dụng. 2 bên thi nhau nói bên kia thiếu chuyên nghiệp, không nhiệt tình ... Rốt cuộc là do đâu nhỉ ? Hay do con người chúng ta thế ? Tôi thấy trong Nam ngoài Bắc đề giống nhau cả.

TÂM SỰ TUYỂN DỤNG

Các bạn ứng viên quý mến! Trước đây khi là mới ra trường, mình là một ứng viên, trải qua hàng trăm cuộc phỏng vấn và gặp cả hàng trăm nhà tuyển dụng, vui vẻ có, hi vọng có, thất vọng có…Trải qua một thời gian mình trở thành Nhà Tuyển Dụng. Trong thâm tâm lúc nào cũng nghĩ đến ứng viên: mình đã từng bị các Nhà Tuyển Dụng cho đợi dài cổ rồi cho về chẳng một lời xin lỗi, bao bực tức cứ ứa nghẹn trong cổ, nhiều lúc còn khóc một mình khi đi về vì mất cả buổi mà không có kết quả, đến khi là Nhà Tuyển Dụng, mình cố gắng sắp xếp địa điểm, thời gian, …để phỏng vấn, dặn dò nhân viên tiếp đón nồng hậu, để chẳng ai rơi vào hoàn cảnh như mình ngày xưa.

Vậy mà,….Mấy hôm nay bên mình đang tuyển 3 vị trí gấp, đăng tin, tuyển dụng nhiều nơi cũng hẹn được vài em. Gọi điện mời phỏng vấn, viết email mời và thông báo thời gian, địa điểm,... Các em đã đồng ý xác nhận, dạ thưa rất vâng lời..Mừng trọng bụng!

Khuya hôm qua bị sốt, cảm cúm…dự định hôm nay nghỉ vì không nhấc nổi mình, nhưng nhớ lại đã hẹn các em mà Cancel thì thiếu chuyên nghiệp, mình cũng đang cần gấp…thế là lại lặn lội đi làm.

Ngồi mà sợ lây bệnh cảm, phải mang khẩu trang để đợi chờ ứng viên…Thế rồi… 30 phút trôi qua, 1h trôi qua…chẳng ai đến (sáng nay mình hẹn 2 bạn thu ngân ), nghĩ lại thì mình cũng làm hết cách, cũng không làm gì cho các em giận hờn, buồn tủi…Vậy tại sao các ứng viên xem lời nói, lời hứa bản thân mình dễ dàng như vậy?! Nghĩ lại mà thấy buồn quá, hồi xưa mình đi kiếm việc, dù nắng hay mưa, vẫn lặn lội đi kẻo sợ trễ giờ, người ta đánh giá, dù có được nhận việc hay không?!

Đó chỉ là một tâm sự nhỏ trong 1 công việc lớn là HR thôi các anh chị em gia đình HR ạ?! Vừa đánh mà vừa sốt, càng buồn lại càng bệnh thêm..Cảm thấy thất vọng vô cùng. Hi vọng rằng, các bạn ứng viên hãy ý thức hơn khi xác nhận phỏng vấn với nhà tuyển dụng, dù công việc gì thì chúng tôi cũng cần người có cái Tâm, sự nhiệt huyết và tấm lòng chân thành cùng trách nhiệm của một ứng viên!

Cám ơn cả nhà đã đọc tâm sự của mình nha!

Nguồn FB: Hong Hien

Mọi người xem thêm tâm sự của các đồng nghiệp ở đây nhé:
- Nỗi niềm của nhà tuyển dụng nhân sự ( http://goo.gl/NWQJRF )
- Nỗi khổ nhà tuyển dụng ( http://goo.gl/aBkUrY )

Huyền Hà: Ối rời ơi cả nhà hôm nay cho em bán than một tí! Huhu

Khổ cái thân em. Em đang nhận hồ sơ tuyển dụng kế toán hộ một công ty mà yêu cầu nghiệp vụ tốt, sau đấy là đề cao NGOẠI HÌNH cần ƯA NHÌN, chiều cao tương đối 1,55m thôi cũng không cần lung linh xinh xắn như hoa khôi đâu ạ. Thế mà có nhiều bạn chẳng biết là thuê thợ ảnh chụp hình ở đâu mà đến nỗi anh giám đốc gặp không cả nhận ra bạn ý có trong danh sách ứng viên lọt top pv cơ đấy. Hỏi ra thì mới biết em ấy lại chính là em xinh tươi lung linh nhất qua hs hội cùng đi pv. Nhìn hs ưng em ấy nhất rồi. Kể cả HH còn thấy thích nữa là. Thật đáng thất vọng cho một nhan sắc đời thực lại thấy bị anh ấy thốt ra 1 câu "xấu xấu bẩn bẩn" như thế. Mình đang nói ở khía cạnh theo yêu cầu của công ty và so sánh sự khác nhau giữa ảnh hồ sơ và nhan sắc thực ở ngoài thôi chứ không có ý chê bai nhan sắc hay kỳ thị những bạn kém nhan sắc gì cả nên ai nằm trong số này đừng ném đá mình nhé. Các bạn nhan sắc kém mà năng lực ok thì vẫn có những vị trí làm việc phù hợp và ở nơi phù hợp khác nhau.

Kết luận là: LÀM ƠN HÃY LÀ CHÍNH MÌNH VÀ CHỌN CÔNG VIỆC PHÙ HỢP VỚI MÌNH. Dù có dùng photoshop thì cũng đừng quá đà để bị khác biệt mình quá như thế dễ bị loại hơn và khiến nhà tuyển dụng cảm giác như bị LỪA vậy. Chán toàn tập và nản toàn tập! :(

Lại mất thêm thời gian tuyển dụng tiếp tục rồi. Mong rằng đừng ai làm mình cũng như những nhà tuyển dụng mất thời gian kiểu như này nữa. Hãy biết mình là ai và đang ở đâu.