Cái hồi chưa mở công ty, tôi cũng hay ham đọc và làm theo mấy dạng nội dung theo kiểu "cháo gà" dành cho lãnh đạo như thế này lắm. Đọc nó hay và cuốn. Xin gửi cả nhà đọc:
"Ngoài tiền lương được trả đúng hạn mỗi tháng, bạn mong đợi điều gì ở nơi làm việc?
Sau nhiều năm đi làm, mình nhận ra điều quan trọng không chỉ là mức lương hay phúc lợi, mà còn là cách một doanh nghiệp và người sếp đối xử với nhân viên. Nhân viên không phải là những cỗ máy chỉ biết chạy KPI hay deadline, mà là những con người có sức khỏe, cảm xúc, áp lực và cả những giai đoạn cần được nghỉ ngơi, hồi phục.
Một người sếp tốt không chỉ biết giao việc mà còn biết lắng nghe, thấu hiểu và nhìn nhận nhân viên ở góc độ toàn diện. Sự tử tế ấy có thể không được ghi trong hợp đồng lao động, nhưng lại là yếu tố giữ chân nhân sự và tạo nên một môi trường làm việc bền vững.
Khi nhân viên được tôn trọng, được thấu cảm và có cơ hội sửa sai, họ sẽ có thêm động lực để gắn bó và cống hiến lâu dài. Ngược lại, nếu chỉ xem con người là công cụ để chạy theo KPI, deadline hay kết quả ngắn hạn, doanh nghiệp rất khó xây dựng được một đội ngũ bền vững.
Một người sếp biết dùng người bằng sự tử tế và thấu cảm không chỉ giúp nhân viên phát triển, mà còn là người có thể đưa cả tập thể đi xa hơn."
Cre: Nhím
Nói chung đây là những nội dung có xu hướng dạy đời những người làm quản lý nên đi theo hướng "nhân trị", cần sự tử tế, thấu cảm và sẵn sàng chấp nhận đánh đổi kết quả công việc lấy sự yêu thương của nhân viên (cấp dưới).
Nhưng khi làm chủ doanh nghiệp, tôi nhận ra: Bạn sẽ không thể lái một con tàu chỉ bằng sự tử tế và thấu cảm. Cái ngày bạn mang khoản tiền tiết kiệm nhỏ nhoi sau một thời gian gom góp đi để đăng kí mở một công ty là ngày bạn bước sang một con đường mới. Ở con đường đó, bạn sẽ thấy cái khoản mồ hôi công sức bao năm tích góp của bạn - nó cứ dần vơi đi. Bạn có kêu gào, đớn đau, khóc lóc thế nào thì nó cũng sẽ dần vơi. Khách hàng của bạn không vì nước mắt mà cho bạn tiền. Khách hàng chỉ đưa tiền cho bạn khi bạn thuyết phục được họ rằng sản phẩm dịch vụ của bạn chất lượng, giá rẻ và được phục vụ tốt. Nhà cung cấp của bạn cũng không phải vì bạn u sầu và stress mà thôi không đòi tiền. Họ sẽ còn đưa nguyên vật liệu, điện nước khi bạn còn trả tiền. Dĩ nhiên những người bạn thuê (gọi bạn bằng sếp) cũng không vì nước mắt của bạn mà thôi không nhận lương. Họ chỉ đơn giản nghĩ: Mở công ty ra là có tiền, là giàu, không có tiền là không thể, tiền lãi bạn đã cầm thì lỗ bạn phải chịu.
Con tàu bạn mở ra và lái cần năng lượng (tiền). Nguồn năng lượng đó được lấy từ túi của bạn. Bạn cần phải liên tục tìm cách đổ đầy bình xăng. Khách không cho bạn tiền thì lấy từ nhà đầu tư. Nhà đầu tư không có tiền thì lấy từ tiền túi. Tiền túi không có thì đi vay người thân, ngân hàng, vay khắp nơi có thể vay. Vay xong mà không có tiền trả, bạn sẽ gánh nghiệp. Không ai gánh thay bạn. Nhân viên càng không (trừ khi bạn lừa họ). Đi lừa người là tối kị, chúng ta sẽ không làm vậy. Do đó bạn sẽ là người gánh nghiệp.
Là người gánh nghiệp, tôi khuyên bạn hãy tỉnh ngộ thật nhanh để biết rằng không ai làm thay cho bạn. kể cả nhân viên. Chính bạn là người phục vụ khách hàng. Nhân viên họ chỉ là người hỗ trợ bạn mà thôi. Cho dù bạn có ủy quyền và tin tưởng nhân viên đến đâu thì họ vẫn chỉ là người hỗ trợ. Chúng ta thuê 1 người, cho dù đó là CEO thì người đó vẫn chỉ đến để hỗ trợ bạn điều hành. Người làm cuối cùng để khách hàng hài lòng là chủ doanh nghiệp. Tôi tin đây là đạo lý bất biến cho bất cứ ai mang trong mình 1 chút nhỏ nhỏi của khí vận "quân vương". Khi còn đặt tâm, còn suy nghĩ rằng: Phục vụ khách hàng là việc của tôi, con tàu của bạn sẽ còn có năng lượng để đi tiếp.
Lời khuyên này không phải do tôi đọc sách mà có. Nó chính là bài học thực tế của chính tôi. Hồi mới mở công ty, tôi hăm hở làm theo mấy cái triết lý làm sếp kiểu cháo gà (nhân trị) ở trên, và áp dụng với hi vọng rằng nhân viên sẽ làm thay tôi. Tôi mong nhân viên sẽ có nhiều động lực, cố gắng, chủ động trong công việc để mang tiền về cho công ty. Thật tiếc, đời không như mình mơ, lúc ấy, tiền thì cứ tiêu dần (trả lương) nhưng nguồn thu về thì không tương xứng. Cứ lúc tôi không để ý công việc là mọi thứ cứ tuột dốc dần dần. Nhân viên họ không chủ động như tôi nghĩ. Tôi không kiểm tra công việc, nhân viên họ cũng chỉ làm cho qua. Tôi cảm thấy áp lực và bất lực, tự vấn: "Sao tôi tốt vậy mà nhân viên họ không mang tiền về, chí ít thì cũng đủ để trả lương cho họ chứ?". Cũng may, ngay từ đầu, tôi đã có KPI cho các bạn nhân viên nên mọi việc không bị trôi đi quá khỏi tầm kiểm soát. Dù vậy tôi vẫn đau đầu.
Mọi thứ cứ áp lực vậy cho đến khi tôi ngộ ra những điều ở trên. Chúng ta tuyển nhân viên về không phải để họ làm thay mà chỉ để họ hỗ trợ, giúp chúng ta bớt những việc vặt, có thời gian để tập trung vào việc chính cũng như quan trọng. Chính vì thế chúng ta cần phải có "thế và thuật" để quản trị. Chúng ta cần có uy và ân, chứ không phải chỉ có mỗi ân để thúc đẩy nhân viên làm việc. Con người vốn sinh ra với tính "Ác", luôn tìm cách để tối ưu lợi ích cho bản thân nên đã làm chủ cần phải có uy, có thế, có thuật.
Vậy đó, khi làm chủ doanh nghiệp, bạn sẽ không thể lái tàu chỉ bằng sự tử tế và thấu cảm. Giống như vị sếp trong ảnh: Cho nhân viên nghỉ, vẫn tính lương vì họ bị áp lực nhưng "việc chưa xong mai làm". Mai mà không làm xong thì sẽ lại có 1 chị HR khác nhắn tin. Lúc đó, tin nhắn nó không phải là "sếp bảo thấy em hôm nay hơi mệt" mà sẽ là "sếp bảo em không tập trung công việc".
Nguyễn Hùng Cường






![[Case study] Tình huống rủi ro về con người trong quá trình quản trị nhân sự – nhân viên xóa dữ liệu](https://blognhansu.net.vn/wp-content/uploads/2023/07/phot-nhan-vien-rui-ro-nhan-su-min.png)

