Suy nghĩ về nghề nhân sự – Kỷ luật các bạn để mọi người nhớ, tôi có được gì đâu ?

Ngoài kia trời đang mưa. Hạt mưa rơi tí tách như đang nô đùa. Chúng ta í ới gọi nhau bên cửa sổ. Tôi vẫn mò mẫm, và mỏi mắt sàng lọc đống hồ sơ nhận được để lựa chọn ứng viên phù hợp gọi phỏng vấn, đã có lúc tôi dừng lại và tự hỏi, lý do nào mà mình theo đuổi cái nghề này, và liệu nó có phù hợp với tôi hay không?

Có những lúc tôi đọc hàng trăm, hàng ngàn (nếu có đủ sức để đọc) hồ sơ của ứng viên. Trong những số đó, tôi phải lọc ra những ứng viên phù hợp với hàng chục những yêu cầu cụ thể cũng như những yêu cầu chỉ có sự nhạy bén của chính mình mới nhận ra. Ứng viên “đẹp xinh” tới dự phỏng vấn, không hề biết nhà tuyển dụng đã “toét cả mắt, còng cả lưng” như thế nào để mới có buổi gặp gỡ này. Vậy mà có những ứng viên “xù” không thèm tới; có những ứng viên tới muộn cả buổi; có những ứng viên đi dự phỏng vấn như đi tiệc; lại có cả những ứng viên thì đánh đố nhà tuyển dụng bằng bộ hồ sơ nhàu nát, gạch xóa v.v...

Rồi lại chuyện một nhân viên “bị sa thải” cũng đâu đơn giản. Có bạn nhân viên không tự kiểm điểm lại bản thân xem vì sao mà mình bị sa thải mà nghĩ “luôn và ngay” rằng chính người làm nhân sự “đuổi việc” họ. Tôi làm gì có cái quyền “đuổi” nhỉ? Bất kỳ một doanh nghiệp nào cũng đều mong muốn tuyển được những nhân viên có trình độ, kinh nghiệm và sự gắn bó lâu dài. Bất kỳ nhà lãnh đạo nào khi nhận xét về một cá nhân, họ sẽ tổng hợp nhiều yếu tố, lắng nghe nhiều ý kiến. Và làm gì có Nhà lãnh đạo nào “đuổi việc” một nhân viên chỉ vì nghe nhân sự hay một ai đó xúi giục? Bởi nếu có nhà lãnh đạo như thế thì doanh nghiệp chẳng thể tồn tại để cho các bạn hay tôi có chỗ làm việc. Các bạn đâu biết, nhiều lúc tôi phải “cãi” những điều sếp “cho là đúng” để đảm bảo quyền lợi cho các bạn.Vậy mà, tôi phải chịu ánh mắt nghi kị, dèm pha sau lưng của các bạn.

Đã là nhân viên ăn lương thì rõ ràng việc đến đúng giờ, đảm bảo trật tự doanh nghiệp, duy trì nội quy là đương nhiên. Các bạn biết vậy và các bạn vẫn vi phạm những điều đó. Tôi phải làm sao nếu đã nhắc nhở nhiều lần mà các bạn vẫn tái phạm. Kỷ luật các bạn để mọi người nhớ, tôi có được gì đâu ?

Nhân sự là người tổ chức liên hoan, du lịch hay những hoạt động mang tính chất thư giãn cho mọi người trong công ty. Tôi cũng phải đau cả đầu để tìm ra được một chỗ giá cả phải chăng, món ăn ngon lành mà lại hợp với phần đông sở thích của mọi người. Khi mà tôi đôn đáo đặt chỗ, lăn lê chọn món thì tôi cũng mong có một buổi thật sự vui vẻ, có ý nghĩa như tất cả các bạn. Tôi cũng không hề biết trước ở chỗ đó đồ ăn thì ít, lác đác vài bạn ruồi ghé thăm (ví dụ thế...). Tôi cũng là người tham dự, các bạn nghĩ tôi thích ăn món ăn dở, thích tới chỗ chật chội, ồn ào nên tôi đặt chỗ rồi để các bạn chê ỉ chê eo? Hay tôi biết trước ở resort cách Hà Nội hàng trăm km có nhiều muỗi, hay bị cúp điện mà vẫn đặt tour để rồi nghe các bạn mỉa mai đủ kiểu?

Lại cả chuyện đào tạo. Bạn đi học thì nâng cao được kỹ năng. Đó là điều tốt. Nhưng sao mỗi lần đến giờ đào tạo thì thấy chỉ lác đác vài người. Các bạn đi lạc ở đâu đó. Và tôi lại phải đôn đáo chạy đi tìm. Học thì ấm vào thân mà tôi như nuôi con mọn. Tôi chỉ sợ đứa con của mình thích chơi điện tử hơn học. Rồi lại lo học rồi lại thi không đỗ. Thế rồi lại giục giã. Có nhiều bạn còn vòi vĩnh. Đi học là phải có tiền, phải tổ chức trong giờ làm việc, phải có phụ cấp... Cho tiền các bạn để các bạn đi học rồi thế mà các bạn lại bỏ về ngay sau khi cầm được vài đồng lẻ trong tay.

Mọi người vào làm cho doanh nghiệp (DN) đều do thỏa thuận giữa hai bên. Tôi và các lãnh đạo DN có bắt ép ai đâu. Thuận mua vừa bán. Rõ ràng lúc đầu các bạn chấp nhận với mức lương công ty đưa ra. Bạn nói bạn thấy mức lương đó rất phù hợp. Thế sao vào được mấy tháng, các bạn đã a dua với những người cũ để lãn công? Rồi kinh khủng hơn, các bạn đình công và đưa ra những bản danh sách dài hàng chục điều về các yêu cầu.

Nếu kể ra, có lẽ bài viết này của tôi sẽ dài tới hàng dặm. Đắng chát quá. Tại sao nhỉ? Ngoài trời mưa vẫn tiếp tục rả rích không ngớt. Nào ta lại tiếp tục làm việc thôi.

Lương 10 triệu nên về quê hay ở lại thành thị?

Đọc tâm sự này, tự nhiên tôi lại nghĩ về nghề nhân sự và câu hỏi: Nếu nỗ lực theo đuổi nghề nhân sự liệu có tiền mua đất xây nhà ở Hà Nội không ?

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê miền Trung. Năm 2004, tôi bắt đầu đặt chân lên đất Thủ đô để học đại học. Khi bước chân ra đi, tôi vẫn mong có một ngày được trở về sinh sống và làm việc tại quê hương của mình.

Năm 2009, sau khi tốt nghiệp đại học, tôi được tuyển dụng vào làm việc tại chi nhánh của một công ty có 100% vốn nhà nước. Ngoài khả năng và sự nỗ lực phấn đấu của bản thân, so với những chuyên viên khác trong chi nhánh thì xem ra tôi có nhiều may mắn và thuận lợi hơn trong công việc. Sau 5 năm làm chuyên viên, tôi được đề bạt bổ nhiệm giữ một chức vụ nhỏ với mức thu nhập hơn 10 triệu đồng/tháng.

Cuộc sống của tôi cũng tương đối. Tôi đã có vợ và một cháu trai gần 3 tuổi. Vợ tôi là kế toán nhưng công việc chưa ổn định. Chúng tôi sống trong một căn nhà cấp 4 khoảng 30m2 được thuê lại của một người quen. Trong khi đó, bố mẹ tôi ở quê đang sống trong một căn nhà rộng rãi ở một thị trấn nhỏ, có mặt tiền là đường liên huyện.

Hiện tại, một chi nhánh khác của công ty tôi ở cách nhà bố mẹ khoảng 15 km còn trống một số vị trí chuyên viên phù hợp với năng lực của tôi. Vì vậy, tôi đang phân vân không biết mình có nên xin chuyển công tác về đây hay không?

Bởi lẽ, nếu tôi xin thuyên chuyển thì chắc chắn rằng mức thu nhập của tôi sẽ bị giảm đi một nửa và dường như tôi sẽ phải làm lại tất cả từ đầu, trong khi sắp tới, ở nơi tôi đang làm cũng có nhiều cơ hội tốt cho công việc của mình.

Một số người thân ở cơ quan khuyên tôi nên cân nhắc kỹ và tỏ ý muốn tôi ở lại.

Bản thân tôi, tôi cũng cảm thấy nuối tiếc nếu dứt áo ra đi lúc này và cũng không đành lòng phụ công ơn những người đã tin tưởng, nâng đỡ tôi trong suốt thời gian qua.

Còn về phía gia đình thì mọi người hết lòng ủng hộ tôi chuyển về quê, vì tôi là con trai duy nhất, chị gái và em gái tôi đã đi lấy chồng. Bố mẹ tôi chỉ còn 1, 2 năm nữa về hưu, cho nên ông bà rất mong muốn tôi về sống cùng, để được gần con cháu cho vui cửa, vui nhà.

Ngoài ra, với vị trí thuận lợi hiện nay ở quê, vợ chồng tôi cũng dự tính là nếu về quê thì sẽ mở công ty nhỏ để kinh doanh một lĩnh vực phù hợp khả năng của cả hai vợ chồng.

Tuy nhiên, lòng tôi lại đắn đo, không biết để một vài năm nữa hãy về thì sẽ tốt hay là bỏ lỡ cơ hội chuyển về lần này thì mai mốt, mọi việc sẽ dở dang và khó khăn hơn. Còn nếu đi bây giờ, tôi cũng thấy tiếc cho những gì mình gầy dựng đang trong quá trình tiến triển tốt đẹp.

Dẫu biết rằng lựa chọn nào cũng có cái được, cái mất nhưng mấy hôm nay vợ chồng tôi cứ phải trằn trọc suy nghĩ mãi. Tôi phải quyết định như thế nào đây?

Nếu là các bạn, các bạn nên làm gì? Các bạn đang làm nhân sự thì có nên chuyển không ?

Suy nghĩ về nghề nhân sự 1

Hôm nay tình cờ đọc được tự sự của chị Lien Tang, thấy nó hay quá. Vậy là xin phép chị đưa ló lên blog kẻo nó lại bị trôi đi mất. Mời ACE cùng đọc và cảm nhận suy nghĩ của người làm nhân sự.

KC

Ngoài kia trời đang mưa, mình đang mò mẫm, và mỏi mắt sàng lọc đống hồ sơ nhận được để lựa chọn ứng viên phù hợp gọi phỏng vấn, đã có lúc mình dừng lại và tự hỏi, lý do nào mà mình theo đuổi cái nghề này, và liệu nó có phù hợp với mình hay ko? Lang thang trên mạng để tìm câu trả lời, và bắt gặp bài viết của một đàn chị HR, mình đăng trích dẫn để những ai đã từng đặt ra câu hỏi này nhìn lại, và có động lực để tiếp tục nhé!

” Những ai đã từng bén duyên với nhân sự, để rồi kết duyên và xây dựng sự nghiệp với nghề nhân sự đều cảm nhận và thấu hiểu tường tận về những thách thức, khó khăn trong công việc này. Vị đắng – vị ngọt hòa lẫn niềm vui – nỗi buồn của nghề nhân sự đã góp phần tạo thêm bản lĩnh, nghị lực và cả sự động viên cho những người bước đi trên con đường nhân sự.

Nhân sự làm tuyển dụng, phải không? Tôi phải ngồi mò mẫm, đọc hàng trăm, hàng ngàn (nếu có đủ sức để đọc) hồ sơ của ứng viên. Trong những số đó, phải lọc ra những ứng viên phù hợp với hàng chục những yêu cầu cụ thể cũng như những yêu cầu chỉ có sự nhạy bén của chính mình mới nhận ra. Ứng viên "đẹp xinh" tới dự phỏng vấn, không hề biết nhà tuyển dụng đã "toét cả mắt, còng cả lưng" như thế nào để mới có buổi gặp gỡ này. Có những ứng viên "xù" không thèm tới; có những ứng viên tới muộn cả buổi; có những ứng viên đi dự phỏng vấn như đi party; có những ứng viên thì đánh đố nhà tuyển dụng bằng bộ hồ sơ nhàu nát, gạch xóa v.v...

Nhân sự là người làm thủ tục kết thúc HĐLĐ với một nhân viên "bị sa thải", phải không? Có bạn nhân viên không tự kiểm điểm lại bản thân xem vì sao mà mình bị sa thải mà nghĩ "luôn và ngay" rằng chính người làm Nhân sự "đuổi việc" họ. Tôi làm gì có cái quyền "đuổi" nhỉ? Bất kỳ một Doanh nghiệp nào cũng đều mong muốn tuyển được những nhân viên có trình độ, kinh nghiệm và sự gắn bó lâu dài. Bất kỳ Nhà lãnh đạo nào khi nhận xét về một cá nhân, họ sẽ tổng hợp nhiều yếu tố, lắng nghe nhiều ý kiến. Và làm gì có Nhà lãnh đạo nào "đuổi việc" một nhân viên chỉ vì nghe nhân sự hay một ai đó xúi giục? Bởi nếu có Nhà lãnh đạo như thế thì Doanh nghiệp chẳng thể tồn tại để cho các bạn hay tôi có chỗ làm việc.

Nhân sự là người tổ chức party, du lịch hay những hoạt động mang tính chất relax cho mọi người trong Công ty. Tôi cũng phải đau cả đầu để tìm ra được một chỗ giá cả phải chăng, món ăn ngon lành mà lại hợp với phần đông sở thích của mọi người. Khi mà tôi đôn đáo đặt chỗ, lăn lê chọn món thì tôi cũng mong có một buổi thật sự vui vẻ, có ý nghĩa như tất cả các bạn. Tôi cũng không hề biết trước ở chỗ đó đồ ăn thì ít, lác đác vài bạn ruồi ghé thăm (ví dụ thế...). Tôi cũng là người tham dự, các bạn nghĩ tôi thích ăn món ăn dở, thích tới chỗ chật chội, ồn ào nên tôi đặt chỗ rồi để các bạn chê ỉ chê eo? Hay tôi biết trước ở resort cách Saigon hàng trăm km có nhiều muỗi, hay bị cúp điện mà vẫn đặt tour để rồi nghe các bạn mỉa mai đủ kiểu?

Nhân sự, tôi phải "cãi" sếp để đảm bảo quyền lợi cho các bạn. Nhân sự, tôi phải chịu ánh mắt nghi kị, dèm pha sau lưng của các bạn để đảm bảo trật tự Doanh nghiệp, duy trì nội quy hay v.v... và v.v... những điều Sếp "cho là đúng".

Nếu kể ra, có lẽ bài viết này của tôi sẽ dài tới hàng dặm. Đắng chát thì nhiều nhưng vì sao tôi vẫn yêu nghề Nhân sự? Chỉ bởi một lý do duy nhất, tôi là người nhân hậu. Cô Hà, người dìu dắt tôi từng bước đến với nghề này, đã dạy tôi bài học đầu tiên "Làm Nhân sự phải nhân hậu mới làm được, em ạ".